Trường Sinh Võ Đạo: Từ Thiên Lao Ngục Tốt Bắt Đầu

Chương 23: Nữ ngục tốt? Thần thức kỳ diệu, quá mức nghịch thiên

Chương 23: Nữ ngục tốt? Thần thức kỳ diệu, quá mức nghịch thiên
“Không biết, ta thật sự không biết!” Lương Kỳ lắc đầu liên tục.
“Bữa trưa không muốn ăn rượu thịt nữa sao?” Ánh mắt Lục Ninh trầm xuống.
“Lục gia, ta thật sự không biết mà, Khấu Uy biết, các ngươi đi bắt Khấu Uy đi…” Lương Kỳ cuống quýt nói.
Lục Ninh lạnh lùng liếc hắn một cái, rồi xoay người đi tìm Chu Giáo Úy.
Vừa bước vào phòng.
Chu Giáo Úy đã cười nói: “Đến đúng lúc lắm, ta đang định tìm ngươi đây.”
Lục Ninh cười đáp: “Chu ca, có chuyện gì vậy?”
Chu Giáo Úy vẫy vẫy tay, Lục Ninh bèn bước tới.
Bỗng nhiên Chu Giáo Úy thúc nhẹ vào ngực Lục Ninh, vừa cười ha hả vừa nói: “Tiểu tử nhà ngươi lập công lớn rồi, giám ngục trưởng bảo ta hỏi ngươi xem muốn được khen thưởng cái gì?”
Lục Ninh sững sờ, chợt nhớ ra điều gì đó bèn hỏi: “Lương Quốc Công bị bắt rồi à?”
“Bắt từ hôm qua rồi, Trấn Ma Ti tự mình thẩm vấn, cuối cùng cũng phun ra hết. Lão già đó xương không cứng bằng con trai lão!” Chu Giáo Úy cười ha hả nói.
Lục Ninh ngẩn người, sau một hồi do dự, hắn vẫn nói: “Vừa rồi Lương Kỳ lại bị ta tóm được, hắn nói là do Khấu Uy, con trai của Khấu Thế Trạch, sai khiến.”
“Khấu Thế Trạch? Khấu Uy?”
Chu Giáo Úy hơi nhíu mày, một lát sau nói: “Được, ngươi cứ nghĩ xem muốn thưởng cái gì trước đi, ta để lão Ngưu đi thẩm vấn xác nhận, sau đó sẽ đi tìm giám ngục trưởng.”
“Được!” Lục Ninh gật đầu rồi rời đi.
Trở lại khu nhà giam.
Lục Ninh vẫn đang suy nghĩ xem nên xin ban thưởng thứ gì thì tốt.
Thăng chức thực ra tạm thời không cần thiết, ở trong Thiên Lao cày kinh nghiệm sướng hơn nhiều.
“Công pháp Võ đạo, Thần thông?”
“Tiên đạo trường sinh bất lão thuật?”
“Phật môn Kim Cang bất hoại thân?”
Lục Ninh lẩm bẩm trong miệng rồi thoáng chốc lại lắc đầu.
Hắn cảm thấy giám ngục trưởng căn bản không thể lấy ra được những thần thông này.
Nhưng xin một bộ công pháp lợi hại thì rất cần thiết.
Phòng khi ngày nào đó mình đột nhiên ra tay dọa giám ngục trưởng giật mình, cũng có cớ để giải thích cho rõ ràng.
“Ừm, một bộ công pháp thần thông Ngũ phẩm.” Lục Ninh quyết định.
Đúng lúc này, Ngưu Ngục Lại dẫn người tới áp giải Lương Kỳ đi.
“Lục gia, đừng để họ đánh ta, ta khai hết, ta khai hết mà…!” Lương Kỳ sợ đến khóc rống lên.
Ngưu Ngục Lại quay đầu lại, giơ ngón tay cái với Lục Ninh.
Lục Ninh mỉm cười rồi đi về phía nhà giam khu Bính.
Bỗng nhiên mắt hắn sáng lên: “Đúng rồi, ta còn có thể đi tuần tra khu Ất nữa chứ!”
Khu Bính đã cho gần một ngàn điểm kinh nghiệm.
Khu Ất nói gì thì nói cũng phải được gấp đôi chứ.
Càng nghĩ, mắt Lục Ninh càng sáng lên.
Đúng lúc này, một ngục tốt đi tới từ phía đối diện.
Lục Ninh vội thu lại vẻ kích động, thản nhiên bước về phía trước.
“Chào Lục ca.”
Khi ngục tốt kia đi tới trước mặt, y lên tiếng chào Lục Ninh.
Giọng nói có hơi khàn.
“Ừ!”
Lục Ninh tùy ý liếc y một cái, vốn không để tâm.
Nhưng trong khoảnh khắc ngục tốt kia ngẩng đầu rời đi, đáy mắt y lóe lên một tia sáng khó tả.
Lục Ninh sắp đột phá Lục phẩm Ngưng Thần nên giác quan vô cùng nhạy bén, hắn đã bắt được sự bất thường này. Hắn lập tức quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào bóng lưng đang rời đi của ngục tốt kia.
Chỉ thấy bóng lưng của ngục tốt kia có phần mảnh khảnh, trông thế nào cũng giống một nữ nhân.
Hắn bất giác đi theo, phát hiện ngục tốt kia đang định đi vào nhà xí.
Lục Ninh nhướng mày: “Lẽ nào mình cảm giác sai?”
Trầm ngâm một lúc, hắn quay người rời đi.
Tới phòng trực khu Bính.
Lục Ninh gọi: “Lão Lưu, lại đây.”
Lão Lưu chạy tới, cười nói: “Lục ca, có chuyện gì vậy?”
Lục Ninh hỏi: “Ta hỏi ngươi, trong đám ngục tốt có nữ nhân không?”
Lão Lưu sửng sốt nói: “Lục ca, ngài nói đùa à, ngục tốt làm gì có nữ nhân chứ!”
Ánh mắt Lục Ninh lóe lên, hắn nói: “Không có gì, ta tiện miệng hỏi vậy thôi.”
Xem ra là hắn đã nghĩ nhiều rồi.
Thiên Lao có bốn khu Giáp, Ất, Bính, Đinh. Ca ngày có tám mươi ngục tốt, ca đêm cũng có tám mươi ngục tốt.
Tất cả đều do Chu Giáo Úy đích thân chỉ định.
Bản thân Chu Giáo Úy có tu vi Khí Hải sơ kỳ.
Nếu có nữ ngục tốt, sao ông ấy lại không biết được chứ.
Nghĩ vậy, Lục Ninh chậm rãi bước về phía nhà giam khu Bính.
Đi được không bao lâu, ngục tốt đã bắt chuyện với Lục Ninh lúc nãy lại đi tới từ phía xa.
Y đứng ở ngã rẽ, liếc nhìn khu nhà giam Bính một cái rồi đi về phía khu Ất.
Rất nhanh, y lại đi qua khu Giáp.
Tới trước nhà tù số 33 khu Giáp.
Nhà tù khu Giáp được xây bằng tường đồng vách sắt.
Cửa lao là một cánh cửa thép dày và vô cùng kiên cố.
Bên cạnh cửa có một ô cửa sổ vuông không lớn, ngay cả đầu người cũng không lọt qua được, dùng để đưa cơm.
Ngục tốt kia đi tới, nhìn quanh bốn phía rồi gọi: “Ba Mục.”
Xoảng!
Từ trong phòng giam truyền ra tiếng dây sắt và xiềng xích.
Rất nhanh, Ba Mục đã đi tới chỗ ô cửa vuông.
Hắn khom người nhìn ra ngoài, liền thấy được khuôn mặt của ngục tốt kia, là một thanh niên có dáng vẻ tuấn tú.
Ba Mục lập tức lộ vẻ cung kính, phịch một tiếng quỳ xuống nền đất trong nhà tù, cúi đầu nói: “Ba Mục tham kiến thiếu chủ.”
Gã ngục tốt trẻ tuổi nhìn quanh quất, nói: “Người ngươi nói, ta đã đi xem rồi. Hắn tên Lục Ninh, rất bình thường, tại sao lại nhắc tới hắn?”
Ba Mục lắc đầu nói: “Thiếu chủ đừng nhìn lầm, người này tuyệt không bình thường. Tuổi còn trẻ đã có thể dùng chân khí phong bế lục thức, không hề bị ta ảnh hưởng, tuyệt không phải người tầm thường.”
Gã ngục tốt trẻ tuổi sững sờ, Lục Ninh kia chỉ là một thiếu niên, sao trong cơ thể lại có chân khí được?
Vậy tại sao vừa rồi ta lại không cảm nhận được?
“Ngươi có chắc không?” Gã ngục tốt trẻ tuổi nhíu mày.
“Thiếu chủ, tuyệt đối không sai.” Ba Mục khẳng định: “Người này có lẽ sẽ giúp ích rất lớn cho chúng ta.”
Gã ngục tốt trẻ tuổi hít sâu một hơi: “Ta còn chưa hỏi ngươi, sao ngươi lại bị nhốt vào đây?”
Đôi mắt sâu như vực thẳm của Ba Mục lóe lên, nói: “Một lời khó nói hết, ta làm theo lời thiếu chủ đi tìm An Sơn vương, không ngờ lại đụng phải Cố Phong Đường…!”
Nghe vậy, sắc mặt gã ngục tốt trẻ tuổi dần trở nên lạnh như băng.

Giờ Thân hai khắc.
Lục Ninh thấy điểm kinh nghiệm đã đạt tới 32065, bèn đi tới phòng trực khu Đinh để cộng điểm cho mình.
Ông!
Trong nháy mắt, Lục Ninh chỉ cảm thấy một luồng năng lượng thần kỳ mà mạnh mẽ rót vào sâu trong mi tâm từ trên hư không.
Cả người hắn trở nên tỉnh táo lạ thường, dường như có thể thức suốt ba ngày ba đêm mà không hề mệt mỏi.
Hắn chậm rãi nhắm mắt lại.
Lục Ninh nhanh chóng phát hiện một vầng hào quang màu tím đang lập lòe ở mi tâm.
Ý thức tiến lại gần xem xét, vầng hào quang màu tím kia là một quả cầu năng lượng lớn bằng quả trứng gà.
Nó đang hấp thụ từng chút sức mạnh từ trong cơ thể hắn.
“Đây chính là Ngưng Thần sao?” Lục Ninh thầm kinh ngạc.
Văn Đình Võ đã từng nói với hắn, Ngưng Thần chính là mở ra thức hải nơi sâu trong mi tâm, từ đó ngưng tụ ra thần thức.
Thần thức có thể quan sát bên trong cơ thể, cũng có thể dò xét cảnh vật bên ngoài.
Giống như đôi mắt của con người, nhưng còn thần kỳ hơn mắt thường rất nhiều.
Nó có thể nhìn thấy những vật nhỏ bé mà mắt thường không thể thấy, cũng có thể nhìn xa hơn tầm mắt thường.
Thần thức không thể nhìn thấy bằng mắt thường, chỉ có thể dùng thần thức để cảm ứng.
Nâng cao thần thức có thể làm linh hồn lớn mạnh.
Tu luyện Võ đạo, quan trọng nhất là thân thể, võ kỹ và thần thông. Nhưng linh hồn cũng vô cùng quan trọng.
Nếu thân thể quá mạnh mà linh hồn lại quá yếu, người đó sẽ trông phờ phạc, mệt mỏi.
Giống như khi tâm mệt thì thân cũng không có sức lực để cử động.
Mà nguyên nhân khiến con người tâm mệt chính là do linh hồn suy yếu.
Vì vậy, sau khi mở Khí Hải để cường hóa thể phách, các tiền bối Võ đạo đã sáng tạo ra cảnh giới Ngưng Thần, để nó bổ trợ cho thân thể, giúp người tu luyện càng thêm mạnh mẽ.
Lục Ninh thử khống chế thần thức của mình lao ra khỏi mi tâm.
Ban đầu, cảnh vật có chút mơ hồ. Dần dần, theo sự cảm ứng của thần thức, toàn bộ dáng vẻ của phòng trực đã hiện lên trong đầu hắn.
Tiếp tục khuếch tán ra bên ngoài phòng trực.
Hắn phát hiện việc này hơi tốn sức, hơn nữa phạm vi cảm ứng cũng trở nên mơ hồ hơn.
Lục Ninh biết mình vừa mới đột phá Lục phẩm Ngưng Thần cảnh, thần thức còn quá yếu, chỉ có thể cảm ứng được trong phạm vi ba đến năm mét xung quanh.
Dù vậy, hắn vẫn rất phấn khích.
Sau đó, hắn dùng thần thức quan sát bên trong cơ thể, xem xét kinh mạch và Khí Hải của mình.
“Một đường, mười đường… hai mươi bảy đường… năm mươi tám đường…”
Đếm đi đếm lại, sắc mặt Lục Ninh dần thay đổi.
Văn Đình Võ từng nói, Võ đạo có mười lăm đường minh kinh và mười lăm đường ám kinh.
Nhưng ám kinh không phải đả thông ở cảnh giới Khai Mạch, mà là ở Tứ phẩm Vạn Tượng cảnh.
Nhưng hắn lại có tới một trăm linh tám đường kinh mạch lớn nhỏ, ngoài mười lăm đường đại kinh mạch ra, chẳng lẽ chín mươi ba đường còn lại đều là ám kinh mạch sao?
Lục Ninh có chút choáng váng, thầm nghĩ mình có phải là quá nghịch thiên rồi không!
Lúc này, hắn lại xem xét Khí Hải Đan Điền, không gian Đan Điền vô cùng rộng lớn.
Chỉ hơi thôi động một chút, chân khí màu tím thô như một dải lụa đã cuồn cuộn trong Đan Điền.
Tựa như vạn long cuồng bôn, cảnh tượng vô cùng chấn động.
Lục Ninh thầm hít một hơi khí lạnh, hắn nghi ngờ rằng bây giờ chỉ với một chưởng tùy ý, mình cũng có thể đánh chết một cường giả Võ đạo Ngưng Thần hậu kỳ.
“Tìm người thử xem?”
Lục Ninh nhướng mày, rồi chợt lắc đầu: “Thôi đừng tìm đường chết nữa!”
Thực lực: Lục phẩm Ngưng Thần (Phá Cực, 0/25000)
Hắn liếc nhìn qua bảng trạng thái.
Rồi bắt đầu luyện tập điều khiển thần thức cho thành thạo.
Mãi cho đến khi tâm thần mệt mỏi, Lục Ninh mới đứng dậy đi tìm Chu Giáo Úy.
“Nghĩ kỹ rồi à?” Thấy Lục Ninh đẩy cửa bước vào, Chu Hạo hỏi.
“Chu ca, ta muốn một bộ thần thông thuật Võ đạo Ngũ phẩm, ngoài ra, ta xin được tuần tra cả ba khu Đinh, Bính, Ất.” Lục Ninh khẽ cười nói.
Chu Hạo bỗng nhiên đứng bật dậy khỏi ghế, trừng mắt quát lên: “Tiểu tử nhà ngươi nghĩ ăn cái rắm đấy à!?”
“Thần thông thuật Võ đạo Ngũ phẩm, ngươi cũng dám mở miệng xin cơ à!”
Đừng nói là thần thông thuật, ngay cả võ học mà hắn đang tu luyện cũng chỉ là Tồi Tâm Chưởng, một môn võ Thất phẩm mà thôi.
Còn về thần thông thuật, hắn đến nghĩ cũng không dám nghĩ tới.
“Nhiều nhất là một môn võ học Ngũ phẩm.” Chu Hạo quả quyết nói.
“Cũng được.” Lục Ninh gật đầu.
“Khoan đã, ngươi muốn võ học để làm gì?” Chu Hạo nhíu mày.
“Luyện võ chứ sao nữa ca, ta không muốn bị người ta liếc mắt một cái là chết đâu.” Lục Ninh vội làm ra vẻ mặt đau khổ.
“Không tồi, ta thích những người có chí tiến thủ như ngươi, chuẩn!”
Chu Hạo gật đầu lia lịa, tiện tay kéo ngăn kéo, lấy ra một túi vải nặng trịch ném cho Lục Ninh: “Đây là đại nhân bên trên thưởng cho ngươi, tối nay khao đấy nhé!”
Lục Ninh mở túi vải ra xem, không khỏi sững sờ: “Mười thỏi vàng nhỏ?”
Một cây một cân, ước chừng mười cân, lại còn là vàng ròng của quan gia.
“Thế này thì ta phát tài rồi!”
Lục Ninh thán phục một tiếng, rồi ngẩng đầu lên kích động nói: “Chu ca, tối nay đi Tiên Nhạc Phường, gọi hoa khôi, bao trọn đêm!”
Chu Hạo cười ha hả, xua tay: “Tan ca thì chờ ta.”
Lục Ninh cũng cười rồi rời đi.
Dù sao thì vẫn còn một lúc nữa mới tới giờ tan ca.
Hắn khoan khoái trong lòng, đi về phía khu Ất để xem thử tình hình phạm nhân ở đó.
Vừa tới phòng trực khu Ất, Lục Ninh liếc mắt một cái đã chú ý tới bóng lưng mảnh khảnh của một ngục tốt, hắn không khỏi quát lên:
“Dừng lại!”


Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất