Thuyền kim loại màu xám dần dần tiếp cận “Bát Hoang Sơn”.
Sắp tiến vào Vực Nội.
Triệu Phong tập trung lực chú ý, bởi vì hắn không có kinh nghiệp từ Vực Ngoại vào Vực Nội bao giờ.
Rất nhanh.
Thuyền kim loại màu xám đã tiến vào vòng ngoài của Bát Hoang Sơn, đó là một tầng khí tức màu xanh đậm.
Ô...ô...ô...n...g!
Mặt ngoài của thuyền kim loại màu xám, nổi lên một trận tia lửa, đủ mọi màu sắc.
- Ồ? Lực cản tăng lên… Thân thể nặng hơn…
Thân thể Triệu Phong có chút không thích nghi, trong quá trình thuyền kim loại màu xám phi hành, lực cản rất lớn.
Hư Không Hải và Vực Nội, quả nhiên là hai thế giới bất đồng.
Tu vi không đạt tới cấp độ nhất định, rất khó đột phá gông cùm xiềng kích của Vực Nội, để thoát ra thế giới Hư Không Hải.
Cho nên.
Một vài thổ dân ở các Đảo Vực ngoài rìa, căn bản không biết bí mật Ngoại Vực, còn cho rằng lục địa của mình chính là Đại lục.
Trong quá trình phi hành.
Trọng lực, lực cản không khí, thậm chí nguyên khí thiên địa, đều phát sinh biến hóa.
Bát Hoang Sơn, theo tính toán, có thể diện tích tương đương với một Đảo Vực cỡ nhỏ.
Nó là một “Vực” tự nhiên độc lập.
- Nguyên khí thiên địa… Các loại nhân tố, đều tiếp cận cấp bậc của Thanh Hoa Vực.
Triệu Phong cảm thấy.
Những biến hóa này chỉ là phần mở đầu.
Mà biến hóa lớn nhất, chính là chênh lệch cấp độ không gian.
Trong tầm mắt.
Hình dáng sơn mạch, vốn từ trên nhìn xuống, chỉ trải dài cỡ mấy ngàn dặm.
Thế nhưng.
Trong quá trình tiến vào “Vực Nội”, chợt phát hiện không gian thể tích của “dãy núi” trong tầm mắt, không ngừng mở rộng.
Khuếch trương vô hạn, càng lúc càng lớn.
Loại cảm giác này, thật giống như một hạt bụi nhỏ, mỗi một gốc cây ngọn
cỏ, đều ẩn chứa một thế giới mênh mông không thể tính toán nổi.
- Phạm vi thực tế của Bát Hoang Sơn, e rằng phải mấy chục vạn dặm, gần như có thể so sánh với Địa vực Hoành Vân.
Thân thể Triệu Phong, đã có chút thích ứng với hoàn cảnh Vực Nội.
Một lát sau…
Vù…
Thuyền Lam Lôi Hải Thiên hơi trầm xuống, tiến vào Vực Nội.
Loại cảm giác này, giống như từ không gian vũ trụ, tiến vào một tầng không gian khác.
- Trời xanh, mây trắng, mặt trời…
Triệu Phong dò xét không gian Vực Nội, xem ra cũng không khác biệt nhiều so với Thanh Hoa Vực.
Nhưng nếu không ra khỏi Ngoại Vực, vĩnh viễn không biết rằng, Bát Hoang
Sơn, Đại lục Thanh Hoa, những địa vực khổng lồ, đều chỉ là những hạt bụi bậm nho nhỏ trong thế giới mênh mông.
- Tiểu huynh đệ, chẳng lẽ ngươi không có kinh nghiệm từ Vực Nội vượt ra Ngoại Vực?
Lão giả mặc áo hoa cười một tiếng.
Lâu Lan Chỉ Thủy mỉm cười giải thích:
- Thế giới Vực Nội và Hư Không Hải, có khác biệt ở cấp độ không gian.
Trong truyền thuyết, hết thảy những địa vực lớn nhỏ tại Hư Không Hải,
đều là do Thái Cổ Man Hoang sau khi vỡ vụn, hóa thành những hạt bụi rải
rác khắp Phạm Trụ thiên địa.
Triệu Phong khẽ gật đầu, đối với truyền thuyết thần thoại này, hắn hiển nhiên đã nghe qua không ít.
Thế giới này gọi chung là “Phạm Trụ”.
Phạm Trụ, nghe nói chính là Tân Thế Giới Hậu Thiên được hình thành sau khi Thái Cổ Man Hoang vỡ vụn.
Sau Thái Cổ, lại trải qua Thượng Cổ, Viễn Cổ, mấy thời kỳ dài dằng dặc,