Thuyền Lam Lôi Hải Thiên.
Triệu Phong và đám người Lâu Lan Chỉ Thủy, bị nhốt bên trong một tòa tiểu điện.
Sắc mặt Lâu Lan Chỉ Thủy tái nhợt, đám thuyền viên cũng tràn ngập sợ
hãi, chờ đợi bọn hắn là những điều sợ hãi chưa được công bố.
Bất ngờ chính là.
Qua hơn nửa ngày, thế nhưng đám cường giả của Tông phái Nhị Tinh cũng không hề tra hỏi đám người Triệu Phong.
- Chúng ta không phải gian tế hay đối địch với Tông phái các ngươi, nhanh thả chúng ta ra ngoài.
Vài tên thuyền viên, quát ầm lên.
- Thành thực một chút cho ta, kẻ nào còn làm ồn nữa, đừng trách lão phu tiễn các ngươi về Tây Thiên.
Thanh âm lạnh lùng của lão giả mặt đen truyền đến.
Tu vi của lão giả mặt đen này, cao tới Đại Đan Nguyên hậu kỳ, so với đám người Tôn Chủ mặc sam, Hồ Tác Vương, còn mạnh hơn mấy bậc.
Bên trong tiểu điện.
Đám thuyền viên đều yên tĩnh lại.
- Xem ra, Tông phái Nhị Tinh này cũng không quá quan tâm đến thân phận của chúng ta.
Triệu Phong nhíu mày, chợt lâm vào trầm tư.
Không quan tâm đến thân phận của bọn hắn, cũng không giết bọn hắn, vậy thì có ý đồ gì?
- Có một khả năng…
Thanh âm của Khô Lâu đường chủ, thông qua mối liên hệ của “Minh Tâm Chủng”, truyền đến.
Khả năng gì?
Triệu Phong ý thức được tình cảnh dường như không ổn, Khô Lâu đường chủ là người đã từng trải qua thời đại Xích Nguyệt Ma Giáo.
Thanh Hoa Vực năm xưa, chính là chiến trường giữa hai Tông phái Nhị Tinh.
Đúng lúc này.
- Vào hết đi cho ta!
Bên ngoài lại truyền đến tiếng quát tháo của lão giả mặt đen.
Linh thức của Triệu Phong quét qua, chợt phát hiện một vài thân ảnh giống như “tù binh” bị đuổi vào trong thuyền Hư Không Hải.
Những “tù binh” này, tu vi thấp nhất cũng là Chân Chủ Cấp đại thành,
phần lớn là Chân Chủ Cấp đỉnh phong, còn có một vài Nửa bước Đan Nguyên
Cảnh.
Sau thời gian uống cạn nửa chung trà.
Lại có 50-60 người tiếp tục tiến vào thuyền Hư Không Hải, phân bố khắp các gian phòng trên thuyền.
- Lục Hoàn Cung này thật là khinh người quá đáng, đem những người không liên quan như chúng ta, bắt làm đội cảm tử.
- Haizz, Lục Hoàn Cung và Cửu Tuyệt Điện, đánh nhau đã mấy trăm năm,
khiến cho cả Quần Đảo vực này chịu đủ tàn phá, những tên quỷ xui xẻo
chúng ta, cũng bị tai bay vạ gió.
Trong thuyền, chợt truyền đến một vài thanh âm bi phẫn tuyệt vọng.
Đội cảm tử?
Đám người Triệu Phong nghe vậy, trong lòng lập tức chấn động.
Mọi người cuối cùng cũng minh bạch, tại sao cường giả của Tông phái Nhị Tinh, căn bản đều không hỏi đến thân phận của bọn họ.
Mất nửa ngày, thì ra là dùng bọn họ làm pháo hôi.
- Ô ô… Ta không muốn trở thành pháo hôi.
Trong thuyền Hư Không Hải, chợt vang lên thanh âm khóc ròng, trong đó có không ít là thiên chi kiêu tử của những Tông phái khác.
Bầu không khí sợ hãi tử vong, lập tức bao trùm toàn bộ thuyền Hư Không Hải.
Trong phần đông đám tù binh pháo hôi, có ba Tôn Giả Đan Nguyên Cảnh, hai nam một nữ, miễn cưỡng vẫn duy trì trấn định.
Hai nam một nữ này, lần lượt là một thanh niên cô độc, một lão nhân cụt tay, và một mỹ nhân áo vàng.
Trong đó, tu vi của thanh niên cô độc là cao nhất, đạt tới Tiểu Đan Nguyên hậu kỳ.
Lão nhân cụt tay và mỹ nhân áo vàng, đều là Tiểu Đan Nguyên trung kỳ.
- Lý vân Nhai? Ngươi năm đó không phải là thiên tài ngàn năm khó gặp của “Lục Hoàn Cung”, về sau nghe nói làm trái Tông quy, bị phạt diện bích