Lục địa Vực Nội.
Vụt...
Tốc độ của thuyền Lam Lôi Hải Thiên triển khai toàn diện, xuyên qua chiến trường hỗn loạn, thảm khốc, bay lên không trung.
Tôn Chủ giáp đen ở đằng sau, nhe răng cười gian ác, vẻ mặt quyết liệt.
Trên thuyền Hư Không Hải.
Chỉ còn lại hai người Triệu Phong và Lý vân Nhai, đều lâm vào phòng ngự bị động.
- Tại sao ngươi không trốn?
Sắc mặt Triệu Phong vẫn bình ổn, dưới sự đuổi giết của Đại Đan Nguyên Cảnh, hắn vẫn không hề có bất kỳ sự bối rối nào.
- Trốn? Ta không thể trốn, cũng không muốn trốn.
Lý vân Nhai lắc đầu.
Ồ?
Triệu Phong không khỏi hiếu kỳ, giác quan tinh thần của hắn mạnh hơn Lý
vân Nhai rất nhiều, cho nên mới phát hiện hai tên Tôn Giả kia đã vẫn
lạc.
- Nếu không có Triệu thuyền trưởng, ta đã trở thành pháo hôi trên chiến
trường. Huống chi, có vị “Giám Quân Tử Vong” của Lục Hoàn Cung ở đó,
chưa từng có kẻ pháo hôi tù binh nào, có thể trốn thoát trước mắt hắn.
Lý vân Nhai chua xót nói.
Giám Quân Tử Vong?
Trong đầu Triệu Phong, không khỏi xuất hiện gương mặt đạm mạc vô tình của “lão giả mặt đen”.
Thì ra là thế.
Trong lòng Triệu Phong chợt sáng tỏ, lão giả mặt đen kia chính là “Giám
Quân Tử Vong”, sẽ không bỏ qua cho bất kỳ tên tù binh nào đào thoát.
- Tiểu bối, dưới sự đuổi giết của ta, còn dám phân tâm?
Tôn Chủ giáp đen ở đằng sau, quát lớn một tiếng, huy động chiến kích,