Trong khu vực ngàn dặm chung quanh chính là vùng đất hung hiểm của Ma Bối Lĩnh, ở trong và nòoài
không hợp nhau, giống như một bước thiên đường, một bước địa ngục.
Trong nháy mắt Ngưu Phấn đã mang mọi người tới dưới gốc cây, ở chỗ này
bụi cỏ, linh dược sáng quắc, chim bay tẩu thú tường hòa, giống như ở đây không có hung hiểm, không có sát phạt.
- Ma Bối Lĩnh còn có nơi như vậy?
Trong khoảng thời gian ngắn, không chỉ có đệ tử Tẩy Nhan Cổ Phái ngẩn người, cho dù là Cổ Thiết Thủ cũng kinh ngạc.
Phải biết rằng khu vực không ai dám giao thiệp trong Ma Bối Lĩnh này, ai dám đi vào thì kẻ đó phải chết, nhưng mà bây giờ ở nơi sâu nhất, thậm
chí được thánh thổ như thế, thật sự làm cho người ta không thể tin được.
- Sao ngươi biết nơi đây?
Lý Sương Nhan cũng ngạc nhiên nhìn qua Lý Thất Dạ, kỳ quái hỏi một câu.
Lý Thất Dạ cười lên, nói ra:
- Bấm tay tính toán.
Nói xong nhảy ra khỏi lưng Ngưu Phấn, đệ tử khác đang mê muội, nhảy
xuống lưng ốc sên, Ngưu Phấn rung thân hóa thành một lão đạo.
Thời điểm mọi người mê muội, Lý Thất Dạ đi tới trước đại thụ, lúc này thân của đại thụ to như núi ngăn ở trước mặt.
- Biết Triệu Hoán Trận không?
Lúc này Lý Thất Dạ nhìn qua Lý Sương Nhan hỏi thăm.
Lý Sương Nhan không biết Lý Thất Dạ vì sao hỏi như thế, gật đầu nói:
- Biết, nhưng mà nếu nói triệu hồi trong khu vực hung hiểm thế này, ta bất lực.
- Bình thường là được, khắc lên thân cây.
Lý Thất Dạ phân phó Lý Sương Nhan, nói ra.
Lý Sương Nhan không rõ nguyên nhân, nhưng mà vẫn làm theo phân phó của
Lý Thất Dạ, tại khắc một trận pháp lên thân cây, đây chỉ là Triệu Hoán