Đối với Giang Tả Thiết Y, Lý Thất Dạ cũng không tức giận, cười tủm tỉm nói ra:
- Ta là một mảnh hảo tâm, nếu như mọi người không nghe khuyên bảo, vậy
phải dùng máu tươi của các ngươi đến nhuộm đỏ vùng đất này.
Lý Thất Dạ nói như vậy lập tức dẫn tới cười vang, tất cả mọi người cười
ha hả, có một Đại giáo đệ tử chỉ vào Lý Thất Dạ cười đau bụng, cười to
nói ra:
- Ha ha, a, ha. . . Đây là ta năm nay nghe được chuyện buồn cười nhất?
Chỉ bằng ngươi một cái tiểu quỷ không có ý nghĩa cũng dám nói lớn không
ngượng như thế!
- Thứ không biết chết sống, sắp chết đến nơi, còn không có giác ngộ!
Giang Tả Hầu rét căm căm nói.
Lý Thất Dạ lườm Giang Tả Hầu một cái, khoan thai nói ra:
- Chó, mãi mãi cũng không đổi được bản tính ăn phân, Giang Tả Hiền Vương cả đời là ngụy quân tử, con cháu hậu đại của hắn, cũng không khá hơn