Đối với Lý Sương Nhan tận
tình khuyên bảo nhắc nhở, Lý Thất Dạ không khỏi nở nụ cười, xem xét Lý
Sương Nhan một chút, khoan thai cười nói ra:
- Tiểu Sương Nhan, ngươi là thị nữ của ta, không phải là bảo mẫu của ta, không cần phải chu đáo như vậy đi.
- Ngươi đi chết a…
Lý Sương Nhan bị hắn nói như vậy tức giận đến sắc mặt đỏ bừng, tức giận
đến nghiến răng, không hề cố kỵ hình tượng thục nữ gì, thô lỗ đạp tới
một cước.
- Nói đùa mà thôi, phải kích động như vậy sao?
Lý Thất Dạ thoáng cái nhảy ra, vừa cười vừa nói.
Lý Sương Nhan bị tức đến sắc mặt đỏ lên, bộ ngực lên xuống, lần này tư
thái tiểu nữ nhi, tựa như là đào lý tươi đẹp, thật sự là mỹ lệ làm rung