Vừa nhắc tới đồ đệ của mình, Túc Ấn Dược lão lập tức cảnh giác lên, hiện tại Lý Thất Dạ ở Thiên Cổ
thành cũng là danh nhân, hung danh bên ngoài, Túc Ấn Dược lão cũng không muốn gây dạng tiểu ma đầu này!
Lúc này đồ đệ Vũ Băng Lam của Túc Ấn Dược lão cũng ngẩng đầu lên, một
đôi mắt của nàng linh khí bức người, tựa như là bao hàm Thiên Địa linh
khí, vừa thấy đôi mắt này, Lý Thất Dạ cũng không khỏi trở nên động dung.
Lý Thất Dạ không để ý tới Túc Ấn Dược lão, nhìn lấy Vũ Băng Lam nói ra:
- Vũ gia tổ đường của ngươi vẫn còn chứ?
Lý Thất Dạ vừa hỏi dạng này, Túc Ấn Dược lão lập tức vì đó rùng mình,
mặc dù nói, Túc Ấn thế gia cùng Vũ thị từng là oan gia, nhưng mà, về sau đã thành thân gia. Hiện tại Túc Ấn thế gia cùng Vũ thị đều có chỗ xuống dốc, đặc biệt là Vũ thị, đã hoàn toàn suy sụp. Nhưng mà, làm trưởng
bối, Túc Ấn Dược lão vẫn là che chở Vũ thị.
Túc Ấn thế gia đối với Vũ thị, so với ngoại nhân hiểu rõ hơn, hiện tại