Lý Thất Dạ ung dung liếc Băng Ngữ Hạ, bình tĩnh nói:
- Không làm nữ hài tử, suốt ngày giả nam, coi chừng có ngày ta lột đồ nàng ra!
- Ngươi dám . . .!
Băng Ngữ Hạ hai tay chống hông, ưỡn ngực, khí thế hùng hổ trừng Lý Thất Dạ.
Lý Thất Dạ cười khổ, lắc đầu nói với các thiếu nữ:
- Các vị tỷ tỷ cứ chơi vui đi, tiểu đệ xin cáo từ.
Lý Thất Dạ quay người bỏ đi.
Lý Thất Dạ bước tới cửa, không quay đầu lại nói:
- Đi đi, chẳng lẽ nàng muốn ở lại?
Lý Thất Dạ đang nói với Băng Ngữ Hạ.
Băng Ngữ Hạ bật cười, xòe quạt, bộ dáng như công tử phiên phiên phong độ.
Băng Ngữ Hạ chắp tay với các thiếu nữ, mỉm cười nói:
- Các vị cô nương, tại hạ đi trước một bước.
Băng Ngữ Hạ rời đi.
Sau khi Lý Thất Dạ, Băng Ngữ Hạ đi, mấy chục thiếu nữ đang ngồi chưa lấy lại tinh thần, ngạc nhiên thẫn thờ.
Một lúc lâu sau các thiếu nữ tỉnh táo lại.
Công chúa nước láng giềng hỏi Trì Tiểu Điệp:
- Tiểu Điệp, hắn không phải là đường đệ của ngươi?
Trì Tiểu Điệp cười khổ nói:
- Ta có nói phải bao giờ?
Các thiếu nữ xôn xao hỏi Trì Tiểu Điệp:
- Trì điện hạ, hắn là ai? Có lai lịch gì?
- Hắn thậm chí không để Hổ Khiếu tông vào mắt, chắc xuất thân từ đế thống tiên môn?
Trì Tiểu Điệp thầm thở dài. Đâu chỉ là Hổ Khiếu tông, ít có tồn tại nào lọt vào mắt Lý Thất Dạ được.
Một thiếu nữ nghịch ngợm nói:
- Tiểu Điệp hay đi chung với hắn, là vị hôn phu của tỷ sao? Hai người suốt ngày ở chung, hay đã . . .
Mặt Trì Tiểu Điệp đỏ rực, quát khẽ:
- Đừng nói bậy bạ, bị người ta nghe thấy thì không hay!
Lòng Trì Tiểu Điệp buồn bã khẽ thở dài, đương thời có nữ nhân nào trị được Lý Thất Dạ?
Lý Thất Dạ trở về trong viện trên ngọn núi trong Đại Thế viện, Băng Ngữ
Hạ đi theo hắn. Nàng đi một mình, không có mỹ nữ nào đi cùng.
- Hiếm khi thấy nàng không mang theo nữ hài tử nào.
Lý Thất Dạ ngồi xuống, liếc Băng Ngữ Hạ:
- Nói đi, có chuyện gì cứ nói thẳng, đừng quanh co.
Băng Ngữ Hạ thẳng thắn:
- Chúng ta hợp tác không?
Băng Ngữ Hạ đi một mình không phải vì xem náo nhiệt, nàng có chuyện cần bàn với Lý Thất Dạ.
Lý Thất Dạ nheo mắt nói:
- Hợp tác? Hợp tác cái gì?
Lý Thất Dạ cứ tưởng Băng Ngữ Hạ nói về Tiệt Thiên Bi.
Băng Ngữ Hạ nhìn Lý Thất Dạ chằm chằm, nói:
- Ngươi không phải tình cờ vào Đại Thế viện đúng không? Chẳng lẽ ngươi không đến vì Hư Không Môn Thiên Đạo Viện?
Lý Thất Dạ nhìn thiếu nữ trước mắt mình. Khí chất, phong độ đó hơi giống Băng Vũ tiên đế năm xưa.
Lý Thất Dạ lắc đầu cười nói:
- Hư Không Môn luôn là truyền thuyết, trên đời này không ai biết nó là
thật hay giả. Bây giờ nói về Hư Không Môn, nàng không thấy hơi sớm sao?
- Nếu Hư Không Môn chỉ là truyền thuyết thì ngươi sẽ có mặt tại đây sao?
Băng Ngữ Hạ không phải loại người làm bộ làm tịch, nàng có thể trở thành truyền nhân của Băng Vũ cung đúng là có điểm ghê gớm.
- Ta hơi có hứng thú rồi.
Lý Thất Dạ cười hỏi:
- Thiên Đạo Viện có nhiều người như vậy tại sao cố tình tìm ta? Chắc không phải vì ta quá đẹp trai đi?
Băng Ngữ Hạ bật cười, nàng giả nam trang ba phần sáng sủa, bảy phần nhu mì.
Băng Ngữ Hạ nói:
- Ngươi không dính gì đến đẹp trai, hơn nữa những cái gọi là truyền nhân cổ quốc, cự tử đại giáo không lọt vào mắt ta được. Đa số là mặt ngoài
trang nghiêm đạo mạo nhưng toàn làm chuyện ngươi lừa ta gạt, bụng dạ khó lường.
- Thú vị.
Lý Thất Dạ cười hỏi:
- Tại sao ta phải hợp tác với nàng? Nói thẳng ra Băng Vũ cung ghê gớm
thật, nàng cũng là một nữ hài tử lợi hại, thực lực không tầm thường,
nhưng muốn hợp tác với ta không dễ như vậy. Nói một câu, ta không thiếu