- Đóng cửa đánh chó cũng vì bất đắc dĩ.
Bành lão đạo sĩ lắc đầu, nói:
- Ngươi nói cũng có lý, nhưng bây giờ tuổi thọ của Vực Thần đã tận, rời
khỏi thì huyết thạch không tốt cho nó. Nếu Vực Thần vào môn hộ sẽ bị ảnh hưởng càng lớn, nhập ma nóng nảy thì không ai giúp được nó. Ở lại tổ
địa, có tiên tổ để lại vô thượng thần chú sẽ áp chế tâm ma của Vực Thần.
- Các người thành cũng Vực Thần, thua cũng do Vực Thần.
Lý Thất Dạ lắc đầu, nói:
- Năm xưa nên sớm cho Vực Thần trở về hoặc tọa hóa, luôn tục mệnh diên thọ đến hôm nay chưa chắc là việc tốt.
Bành lão đạo sĩ cười khổ, nhắc nhở Lý Thất Dạ:
- Hãy chuẩn bị đi, không thể tránh khỏi huyết chiến, bị cuốn vào sóng gió này dù là ai cũng khó lành lặn rút lui.
Lý Thất Dạ bật cười, bình tĩnh nói:
- Người không thể lành lặn rút lui sẽ không là ta. Nhưng đúng là không
thể tránh khỏi huyết chiến. Thiên Đạo Viện các người định một lưới bắt
hết, đồ diệt vạn địch, đẩy ngã vạn quốc.
Lý Thất Dạ nói làm Bành lão đạo sĩ con ngươi co rút:
- Đồ diệt vạn địch, đẩy ngã vạn quốc!
Bành lão đạo sĩ nhìn Lý Thất Dạ chằm chằm, cười nói:
- Đùa vui thật, Thiên Đạo Viện ta luôn yêu thích hòa bình, sao có thể làm chuyện như vậy?
- Lão đạo sĩ, đừng giả bộ với ta. Thiên Đạo Viện các người có nội tình
thế nào, quá khứ ra sao ta hiểu rõ hơn ngươi. Nếu Thiên Đạo Viện yêu