Băng Ngữ Hạ xòe quạt, tiêu sái nói:
- Xì, tai hạo đến nơi gì? Đồ ngốc đều nhìn ra ngươi đang tính kế người
khác, chỉ có đám ngớ ngẩn kia mới cho rằng tự mình giải quyết tất cả,
bản công tử không có hứng thú xen vào chuyện của các người.
Lý Thất Dạ thản nhiên nói:
- Được rồi tiểu muội, nếu không có việc gì thì quay về đi.
- Gấp gáp làm chi? Chẳng lẽ ngươi kim ốc tàng kiều?
Băng Ngữ Hạ cười nói:
- Nhắc đến kim ốc tàng kiều, ta giới thiệu một người cho ngươi. Công
chúa Thanh Liên tông được không? Bây giờ ngươi rất nổi bật, ta thấy nàng có chút ý với ngươi. Hay để ta giật dây bắc cầu? Không cần cảm ơn, sau
này có lợi lộc gì nhớ đến bà mối ta đây là được.
Lý Thất Dạ liếc Băng Ngữ Hạ, nói:
- Kim ốc tàng kiều? Tiểu muội, việc này không gấp. Muốn giật dây cho ta
không khó, hay hai ta thử trước? Nàng ấm giường cho ta rồi từ từ ta suy