Thanh âm trong trẻo trong cổ các kích động, mừng rỡ nói:
- Lão sư, thật sự là lão sư?
Lý Thất Dạ cười khổ nói:
- Thì ra nàng lừa ta.
Lý Thất Dạ lắc đầu, nói:
- Thì ra nàng không qua chắc chắn.
- Ta tin tưởng là lão sư.
Thanh âm trong trẻo trong cổ các vui mừng nói:
- Nhưng ta không biết lão sư có còn ký ức nhớ ta không.
Lý Thất Dạ tràn đầy cảm thán, buộc lòng thừa nhận:
- Năm tháng vô tình, nhưng có vài chuyện, một số người không thể quên.
Nàng có thể đi đến hôm nay đã rất lợi hại, ta kiêu ngạo vì nàng.
Giọng Ma Cô phát ra từ cổ cát, thanh âm trong trẻo tràn ngập khát vọng:
- Ta muốn gặp lão sư.
Lý Thất Dạ im lặng, đối với hắn gặp mặt chẳng bằng không gặp.
Lý Thất Dạ cười khổ nói:
- Có lẽ ta đến Thiên Đạo Viện là sai lầm, bất lợi với nàng, đây không phải chuyện tốt.
- Không, đối với ta là việc tốt.
Thanh âm trong trẻo trong cổ các kích động nói:
- Ít ra có khát vọng để Ma Cô tiếp tục kiên trì. Lão sư thừa vạn cổ, tuy rằng sau khi Ma Cô có thành tựu thì lão sư không quay về thăm Ma Cô
nữa, nhưng Ma Cô biết lão sư luôn sống ở đương thời. Hắc Long Vương đột
nhiên đoạt thiên mệnh, ta rất lo lắng lão sư có chuyện gì không quay về
được nữa. Nếu lão sư không muốn gặp thì Ma Cô không trách lão sư, nhưng
Ma Cô rất muốn gặp lão sư.
- Thôi.
Lý Thất Dạ thở dài thườn thượt.
- Nàng đừng xuất thế, ta đi gặp nàng. Nàng cách đỉnh thể trường sinh còn một đoạn đường phải đi. Đại đạo của nàng khóa thế gian đa rất lâu, hôm