Lúc này không biết bao nhiêu người nín thở, ngay cả sắc mặt của Sư Hống thánh hoàng cũng trắng bệch, đây là một tử cục, nếu chỉ có tồn tại như lão tổ của Hổ Khiếu tông, bọn họ còn có cơ hội sống sót, nhưng mà tồn tại như thủ hộ thần thú của
Diêu Quang cổ quốc xuất hiện, cho dù chỉ là đạo thân, chỉ sợ bọn họ cũng là một cái tử lộ!
- Lý Thất Dạ đây là xong rồi, coi như là hai kiện Tiên đế bảo khí cũng đồng dạng là không cứu được hắn.
Thấy cục diện như thế, có người không khỏi nói.
Cũng có đệ tử của đại giáo cương quốc cười lạnh nói:
- Đây là tự tìm đường chết, xuất thân từ một môn phái nhỏ cho dù lại
nghịch thiên đia nữa cũng khó lật được sóng lớn, là địch với cổ quốc,
đây là ngay cả chữ chết viết thế nào cũng không biết! Hắc, Diêu Quang cổ quốc một môn song đế, đứng vững vàng trăm ngàn vạn năm, đây há lại một
cái vãn bối có thể rung chuyển sao! Đây quả thực là phù du lay đại thụ!
- Liền để cho chúng ta mỏi mắt mong chờ đi, nhìn xem cái gọi là thiên tài sẽ chết thảm như thế nào!
Cũng có đệ tử đại giáo hưng phấn mà nói, đối với chút ít đại giáo đệ tử
có ân oán với Lý Thất Dạ, đó là hận không thấy Lý Thất Dạ lập tức chết