Lam Vận Trúc nhìn hai người
bọn họ đấu võ mồm, cũng không khỏi cười một tiếng, hai người bọn họ đấu
miệng, thế thì còn có một chút giống như một đôi vợ chồng nhỏ.
- Tốt lắm!
Lý Thất Dạ cười nhẹ nhàng nói:
- Tóm lại, nên dò xét cũng đã dò xét rồi, với tư cách là vị hôn thê,
ngươi đối với vị hôn phu của mình có cái cảm tưởng gì, tính toán lúc nào gả cho ta đây?
- Phi, cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga!
Mặt phấn của Lam Vận Trúc không khỏi đỏ lên, gắt một cái, tức giận nói.
Lý Thất Dạ nhìn nàng một cái, nói:
- Thiếu phụ luống tuổi có chồng, thật sự thì ta thích làm chuyện giống
như con cóc ăn thịt thiên nga, bất quá nha, nếu như muốn trở thành thịt
thiên nga trong mắt ta, vậy ít nhất cũng phải là nữ tử cấp bậc như Chân