Lý Thất Dạ tự nhiên tự tại mà nhìn nàng một cái, nói:
- Ngươi cảm thấy sư huynh đệ thân hay là vợ chồng thân hơn đây? Ta là là lão công của ngươi, không nên quên!
- Ngươi ít ở chỗ này nói hươu nói vượn!
Lý Thất Dạ nhất thời vừa thẹn vừa tức, nói:
- Muốn làm vị hôn phu của ta, kiếp sau đi, không, kiếp sau cũng không có cửa!
- Yêu, ngươi nói như thế, ta có phải hay không suy nghĩ thối lui?
Lý Thất Dạ cười nhẹ nhàng nói:
- Nếu như hiện tại ta thối lui, ta nghĩ Thiên Lý Hà các ngươi sẽ rất vui lòng đưa cho ta năm, ba kiện bảo vật, về phần hôn nhân đại sự của ngươi nha, sau này ngươi liền chầm chậm suy nghĩ đi.
- Ngươi dám!
Lam Vận Trúc bị tức đến mặt đỏ bừng, không khỏi chống eo, bộ dáng muốn nổi đóa.
- Nha đầu, ngươi còn chưa có gả tới, liền có một bộ thiếu phụ luống tuổi có chồng rồi, ngươi có phải thật sự rất muốn gả cho ta hay không đây?
Thấy Lam Vận Trúc chống eo, Lý Thất Dạ cười nói.
Lúc này Lam Vận Trúc mới phát hiện bộ dáng thất thố của mình, nàng mắc
cỡ đến không thể thong dong, không khỏi hung hăng mà dậm chân một cái,
buồn bực nói:
- Tiểu quỷ đầu, ta không để yên cho ngươi!
Nói xong liền vội vã chạy ra.
Sau khi Lam Vận Trúc rời đi, ngay cả Lục Bạch Thu cũng không khỏi nhẹ nhàng nói:
- Công tử, Trúc tiên tử là thích ngươi rồi!
Đối với lời như vậy của Lục Bạch Thu, Lý Thất Dạ chỉ là cười một chút,
cái gì cũng không nói, hắn chỉ là nhìn nơi xa bên ngoài, bắt đầu trầm
mặc.
Lục Bạch Thu thấy Lý Thất Dạ trầm mặc không nói, cũng vô thanh vô tức mà lui xuống, không quấy rầy hắn nữa.
Âm Dương đầm ở trên một hòn đảo chỗ sâu Thiên Lý Hồ, mà Âm Dương đầm
cũng không lớn, chiếm diện tích hơn mười mẫu mà thôi, nhưng mà vị trí