Lý Thất Dạ nhỏ giọng nói:
- Năm tháng vô tình, không ngờ sẽ quay lại đây.
Lý Thất Dạ vừa dứt lời, trong hỗn độn vọng ra thanh âm:
- Quay về là tốt rồi.
Lúc này trong hỗn độn có một cái bóng, hỗn độn quanh quẩn bóng dáng đó
nên không thấy rõ là nam hay nữ, chỉ nhìn thấy cái bóng mông lung.
Nếu các trưởng lão Thiên Lý Hà nhìn thấy bóng dáng đó sẽ giật nảy mình vì gióng y hệt tổ sư Thiên Lý tiên đế.
Lý Thất Dạ nhìn bóng dáng trong hỗn độn, hắn lặng im.
Cái bóng trong hỗn độn mở miệng nói:
- Chúc mừng ngươi, rốt cuộc ngươi lấy lại thân thể, chỉ tiếc, ta không thể đợi đến hôm nay.
- Vạn cổ trôi qua, Thiên Lý, ngươi vẫn ở đây.
Lý Thất Dạ thở dài:
- Ngươi vốn không còn trong thế gian này.
Cái bóng ẩn trong hỗn độn nói:
- Ta biết.
Thanh âm cái bóng ẩn trong hỗn độn rất có tiết tấu, dường như là luân âm đại đạo, người ta không nghe ra đó là nam hay nữ.
- Ta chờ ngươi trở về.
Cái bóng ẩn trong hỗn độn nói:
- Ở đây, tuy ta đã mất nhưng y chí dựa vào chấp niệm với mảnh đất này vẫn còn tồn tại.
Lý Thất Dạ ngồi xuống, cười nói:
- Hoặc chờ ở đây vì không hy vọng ta lấy đi những thứ kia?
Cái bóng ẩn trong hỗn độn im lặng thật lâu sau nhẹ nhàng hỏi:
- Năm xưa ngươi và ta tạo nên kỳ tích này, ban đầu có mục đích gì?
Lý Thất Dạ trả lời:
- Là vì tạo nên Thiên Lý Hà nên ta chưa từng quay về. Nếu trước kia ta
muốn lấy đi chúng nó thì sớm lấy rồi. Nhưng khi đồ tử đồ tôn của ngươi
không đáng có được mấy thứ này thì ta sẽ lấy chúng nó đi.
Cái bóng ẩn trong hỗn độn hỏi:
- Vậy ngươi cảm thấy bây giờ Thiên Lý Hà đáng gái ngươi để chúng nó lại
không? Sinh linh trong thiên địa này không còn chúng thì nhiều sinh linh không thể thành đạo.
Lý Thất Dạ im lặng, thật lâu sau hắn nhẹ giọng nói:
- Ta biết ngươi để chấp niệm lại đây, ta quay về cũng vì muốn gặp cố nhân.
Lý Thất Dạ buồn bã thở dài.
- Ngươi có thể tiếp tục để chúng nó lại là phúc của Thiên Lý Hà, là pchú lợi cho tất cả sinh linh trong thiên địa này.
Cái bóng ẩn trong hỗn độn nói:
- Mảnh sơn hà này làm ta lưu luyến.
Lý Thất Dạ im lặng thật lâu, cuối cùng bất đắc dĩ nói:
- Vậy để chúng nó lại đây đi.
Lý Thất Dạ cười khổ nói:
- Dường như ta không thể từ chối yêu cầu của ngươi.
Cái bóng ẩn trong hỗn độn nhẹ giọng nói:
- Nhưng, năm xưa ngươi từ chối.
Thanh âm rất nhẹ.
Nhắc đến chuyện cũ, Lý Thất Dạ lắc đầu, nói:
- Tuy ngươi là tiên đế nhưng nên biết tiên ma động bất tử, ngươi cũng
khó thành công. Dù thành công thì ngươi sẽ mất mạng, như lúc xưa ta bồi