Hôm nay các đệ tử Thiên Lý
Hà rất rung động, mãi khi thấy tổ sư hiển linh bọn họ mới hiểu ý nghĩa
tiên đế, cái gì gọi là vô địch.
Trước mặt tiên đế, cửu thiên thập địa trở nên nhỏ bé, lục đạo vạn giới bé nhỏ không đáng kể.
Còn chư lão, lão tổ Thiên Lý Hà thì rung động đến mất trí. Bọn họ không
biết tổ sư của mình còn để lại hậu chiêu trong tổ địa, để lại chấp niệm. Giờ phút này, bọn họ hiểu anh linh tổ sư luôn che chở Thiên Lý Hà.
Bóng dáng dưới hoàng kim thần liễu mãi mãi khiến không thể xem thấu nhìn thẳng vào Lý Thất Dạ. Ánh mắt hai bên giao nhau, Lý Thất Dạ thầm thở
dài.
Giọng Thiên Lý tiên đế vượt qua vĩnh hằng:
- Bắt đầu từ hôm nay Lý Thất Dạ là người hộ giáo Thiên Lý Hà, lời hắn nói chính là nghệ chỉ của ta!
Thiên Lý tiên đế dứt lời biến thành chân ngôn vĩnh hằng, pháp tắc tuyên cổ, ngôn ra tức pháp, không ai có thể thay đổi.
Lý Thất Dạ nhìn Thiên Lý tiên đế, thở dài thườn thượt. Lý Thất Dạ cười
khổ, rốt cuộc hắn vẫn làm bảo mẫu, như lúc Thiên Lý Hà mới được sáng