Dân chúng Phong Đô thành không khác với bên ngoài nhưng chúng không có sự sống, chỉ là chấ niệm không thể tan biến.
Dân chúng Phong Đô thành không biết mình đã chết, chúng cho rằng mình còn sống, sống không khác gì người bên ngoài.
Trong Phong Đô thành dù là ban ngày hay ban đêm đều cực kỳ náo nhiệt. Ba ngày người bán hàng đi nhanh trên đường, la hét trả giá. Buổi tối khắp
nơi đèn đuốc sáng trưng, bóng người đông đúc. Đây là phàm trần, chỗ nào
giống quỷ thành?
Nhưng nếu ngươi biết những kẻ buôn bán kêu khách, tu sĩ truyền thừa đạo
thống, trẻ sơ sinh bi bô tập nói không phải người sống, tất cả do người
chết biến thành chấp niệm thì ngươi sẽ sợ gần chết.
Không ai biết tại sao Phong Đô thành có nhiều chấp niệm sinh sống như
người sống, không ai biết tại sao người nơi này chết đi để lại chấp niệm đậm đặc khó tan như thế.
Tóm lại Phong Đô thành là bí ẩn, đây là nơi người chết ở. Có người khi