Thu Dung Vãn Tuyết khó khăn bình tĩnh lại, nàng hít sâu, nhưng nỗi lòng vẫn cực kỳ rung động.
Hắc Vân thiếu chủ thì thôi đi, nhưng Âm Nguyệt hoàng tử là vương hầu
trăm phần trăm. So với Thu Dung Vãn Tuyết, đạo hạnh của Âm Nguyệt hoàng
tử kém hơn nàng một chút nhưng không quá nhiều.
Một vương hầu cường đại như thế lại không bằng một con kiến trong tay Lý Thất Dạ. Âm Nguyệt hoàng tử không có cơ hội chống cự, Lý Thất Dạ bóp
chết gã dễ dàng hơn nghiền con kiến.
Hỏi sao không khiến Thu Dung Vãn Tuyết rung động? Bọn họ ở chung với Lý
Thất Dạ hơn một tháng, tuy tài bắt cá Dạ Dương của hắn rất thần kỳ, Thu
Dung Vãn Tuyết cảm thấy hắn đúng là bí ẩn nhưng chỉ nhằm vào chuyện vớt