Nhìn cảnh tượng kích thích
thị giác, đám người hút ngụm khí lạnh. Mọi người giờ mới biết cái gì gọi là thần uy, uy thế thần thú đến thế là cùng.
Phượng hoàng lửa một cánh hất bay Lý Thất Dạ, nó xoay quanh trên bầu
trời như săn tìm con mồi, thần uy mênh mông làm người ta run rẩy.
Mọi người biết đây không phải phượng hoàng lửa thật sự, không phải thần
thú thật. Nhưng phượng hoàng lửa phát ra thần uy rất thật, phượng hoàng
lửa như thật, tựa thần thú thật sự. Dù nhìn thiên nhãn cũng không nhận
ra phượng hoàng lửa có điểm nào không phải thần thú.
Rào rào!
Lý Thất Dạ bò dậy từ đống núi sập, người đẫm máu nhưng tinh thần phơi phới, trông không giống người bị thương.
Lý Thất Dạ bò dậy, vẻ mặt hớn hở:
- Tiếc rằng ngươi không phải phượng hoàng lửa thật.
Lý Thất Dạ cười nói:
- Tuy hung mãnh thật nhưng chưa giết được ta, nếu là thần thú vậy sẽ cho ngươi thấy phong độ của vua vạn thú!
Ầm!
Tất cả huyết khí của Lý Thất Dạ hiện ra, biến thành biển máu ngập trời.