Bất quá, không có gặp được công kích, Tâm Vân Đại Đế lại không có vì vậy mà buông lỏng cảnh giác. Trái lại, hắn càng chạy càng coi chừng.
Một cái động phủ quỷ dị như thế, ở Tâm Vân Đại Đế xem ra, làm sao có thể không có chút bẫy rập?
Đang đi tầm đó, thần thức của Tâm Vân Đại Đế bỗng nhiên khẽ động. Loáng
thoáng, hắn giống như phát giác được một tia thần thức yếu ớt chấn động.
Tuy chấn động này phi thường yếu ớt, cơ hồ đến trình độ không thể bắt.
Trong nội tâm Tâm Vân Đại Đế khẽ động, ở trong động phủ này, quả nhiên có
người? Chẳng lẽ tiểu tử Giang Trần kia, là trốn trong ở này?
Trong nội tâm Tâm Vân Đại Đế sinh ra nghi ngờ, lại không có vội vã tiến lên.
Mà ẩn dấu bước chân, chậm rãi lục lọi khu vực cụ thể có thần thức chấn
động.
Dọc theo phía trước chậm rãi tiến lên, thần thức của Tâm Vân Đại Đế cảm ứng, chỉ cảm thấy càng ngày càng gần.
Trong lúc đó, Tâm Vân Đại Đế nghe được một tiếng quát khẽ, giống như có người nào đó bị sợ hãi, hưu một tiếng, hóa thành một đạo lưu quang, hướng xa
xa bay đi.
- Ân? Là tiểu tử kia? Hắn phát hiện ta?
Tuy Tâm Vân Đại Đế do dự một lát, nhưng vẫn dậm chân đuổi theo.
- Tiểu tử, ngươi đã bị mọi người bao vây, coi như ngươi chắp cánh, hôm nay cũng khó thoát khốn.
Tâm Vân Đại Đế cũng khẽ quát một tiếng, nhắm phương hướng lưu quang kia đuổi theo.
Chuyện cho tới bây giờ, tuy Tâm Vân Đại Đế vẫn còn có chút kiêng kị, nhưng lại không thể do dự. Hắn ở trong động phủ tìm lâu như vậy, thật vất vả tiếp cận Giang Trần, nếu như bỏ lỡ cơ hội này, vậy thì đến không một chuyến