Có lẽ, đây chỉ là một kế sách Kim Thiền Thoát Xác của Giang Trần?
- Bệ hạ, đúng hạn suy tính, bọn người Vân Lan Đại Đế, đã bắt được Từ Thanh Tuyền đi à nha?
Cao Sầm Đại Đế hỏi.
Đan Cực Đại Đế hừ nhẹ một tiếng:
- Nếu như Nguyệt Thần Giáo không biết phân biệt, dựa vào nơi hiểm yếu chống lại, muốn bắt bọn hắn, cũng không dễ dàng.
Nguyệt Thần Giáo tốt xấu gì cũng là Nhất phẩm tông môn, nếu như mượn nhờ ưu
thế địa lợi, dù phái ra sáu cường giả Đế cảnh, cũng chưa chắc có thể
nhẹ nhàng như vậy.
- Ai, chúng ta ở chỗ này thủ lâu như vậy, tiểu tử Giang Trần kia một chút động tĩnh cũng không có. Tiểu tử kia, thật
sự ở trong động phủ này sao?
Hiện tại Cao Sầm Đại Đế cũng không có lòng tin.
- Này nhất định là tiểu tử kia giở trò quỷ.
Đan Cực Đại Đế hừ nhẹ nói.
- Cái động phủ này, nhất định là của tiểu tử kia. Bây giờ hắn là quyết
tâm làm rùa đen rút đầu. Chờ bắt Từ Thanh Tuyền tới tay, ta xem hắn ngồi được như thế nào.
Đan Cực Đại Đế bây giờ, đã đem hết hi vọng, ký thác vào bắt lấy Từ Thanh Tuyền.
Giang Trần đưa Từ Thanh Tuyền đi, an bài Từ Thanh Tuyền đường vòng từ địa bàn của Hạ Vũ Thiên Kiếm Tông, đi hướng Lưu Ly Vương Thành. Mà hắn thì phản hồi động phủ cung điện ở Bất Diệt Thiên Đô.
Trong tay có Thiên Lân Công Tử, Giang Trần lại nhẹ nhõm nhiều hơn.
Bí mật lẻn vào, trở lại trong động phủ cung điện, lúc này cách lâu như
vậy, đám người Đan Cực Đại Đế kia, lại còn chấp nhất như thế.
Chỉ có điều, nhìn vẻ ngoài của những người này, rõ ràng có chút không yên