Tất cả mọi người hít một hơi lãnh khí, hiển nhiên, bọn họ là tin Giang
Trần nói. Bọn họ đều biết, Giang Trần tuyệt đối không phải loại người ăn nói lung tung.
Tỉnh Trung Đại Đế nhịn không được hỏi:
- Giang Trần Thiếu chủ, ngươi cùng Ma Đế kia giao thủ, vậy mà không việc gì? Hẳn là lúc ấy có Vô Song đạo hữu?
- Không không không…
Giang Trần lắc đầu.
- Kia là sự tình trước Long Hổ Phong Vân Hội rất lâu. Khi đó, ta đơn
thương độc mã đi Xích Đỉnh Trung Vực, may mắn gặp dịp. Lại không nghĩ
rằng, đụng vào sào huyệt của một Ma tộc Ma Đế bị phong ấn, còn có tu sĩ
Nhân tộc ăn cây táo, rào cây sung.
- Cái kia... Ma Đế kia, đã bị Giang Trần Thiếu chủ diệt trừ?
Có người trầm giọng hỏi.
Giang Trần lắc đầu, ngữ khí không khỏi tiếc nuối:
- Lúc ấy, ta chỉ miễn cưỡng cùng hắn quần nhau, hắn muốn diệt ta, lại bất lực, cuối cùng thi triển bí pháp, không tiếc thương tổn muốn diệt ta,
lại bị ta may mắn chạy ra. Bản thân hắn cũng bị trọng thương, không biết hiện tại đi nơi nào. Bất quá hắn trải qua trận chiến ấy, không có năm