- Vũ Nhi, ngươi có biết, đi Trầm Hương cốc, ý vị như thế nào không?
Những năm này, tông môn đã phái hai đội ngũ đi Trầm Hương cốc, lại không thấy một người trở lại. Nhóm thứ ba lại đi, đoán chừng vẫn có đi không
về.
- Vậy thì sao?
Giang Vũ chán chường lắc đầu.
- Ở chỗ này ngày ngày sống uổng phí, bị người khác khinh bỉ, còn không
bằng đi Trầm Hương cốc đánh cược một lần. Nói không chừng, đến lúc đó
chúng ta có thể thừa cơ thoát đi, phản hồi Vạn Tượng Cương Vực?
Giang Đồng im ắng, sau một lúc lâu, mới khẽ thở dài:
- Vạn Tượng Cương Vực, hiện nay, cũng không biết như thế nào nữa?
Phụ tử bọn hắn, ở Tử Yên Tông đã triệt để biên giới hóa. Lúc trước vị Đại
tiểu thư kia bởi vì cảm thấy hứng thú với Giang Vũ, nên mang hắn về.
Mới lạ thoáng qua, liền chẳng quan tâm phụ tử bọn họ rồi.
- Vũ Nhi...
Giang Đồng trầm ngâm nói:
- Nếu không, ngày mai ngươi đi cầu Đại tiểu thư? Nàng đã lâu không gặp