Lâm Lạc lại mơ hồ biết rõ vị thành chủ đại nhân kia là động ý mời chào, lúc trước hào quang của hắn
xác thực quá thịnh rồi. Nhưng hắn cũng là cố ý như thế, bằng không thì ở Nguyệt Quang Thành một vạn năm cũng nhìn không tới ngày nổi danh.
Hắn đi theo người hầu ly khai, mà Lại Tuyết Dung bởi vì sợ bị lão tử
mắng tự nhiên là không chịu đồng hành, không hề nghĩa khí vứt Lâm Lạc
qua một bên.
Ở dưới người hầu dẫn dắt, Lâm Lạc rất nhanh đi tới một gian thư phòng ưu nhã, Lại Tương Thành ngồi ngay ngắn ở trên ghế, trong tay cầm một quyển sách rất dày lật xem, mà khi tên người hầu kia rời khỏi thư phòng, đóng cửa lại, hắn liền buông quyển sách trên tay xuống.
Đối với Lâm Lạc cẩn thận đánh giá thoáng một phát, Lại Tương Thành mỉm cười nói:
- Ở Thần giới đã quen chưa?
Nghe hắn nói ra những lời này, Lâm Lạc biết rõ Lại Tương Thành đã điều
tra qua mình rồi, dù sao một Thần linh đột nhiên xuất hiện, hơn nữa mạnh đến nổi có chút quá mức nhất định sẽ khiến cho người khác trọng điểm
chú ý.
Hắn cũng cười cười nói:
- Không quá quen, nhưng coi như bình thường!
- Ha ha!
Lại Tương Thành đối với Lâm Lạc không kiêu ngạo không siểm nịnh rất là