- Cha, cha phải báo thù cho con ah!
Nhạc Minh Huy gầy dựng lại thân thể, nhưng tổn thất thật nhiều thần
huyết, sắc mặt của hắn tái nhợt đáng sợ, hướng Nhạc Tử Thạch khóc cầu
nói.
- Còn ngại mất mặt chưa đủ sao?
Nhạc Tử Thạch hừ lạnh một tiếng, tay phải cuốn lấy thu con trai vào đan
điền không gian, ánh mắt âm tàn đảo qua Lâm Lạc, cũng không cáo từ mấy
người Liễu Bán Yên, thân hình bay tung đã bắn lên thiên không.
Thực lực…vẫn còn chưa đủ ah!
Lâm Lạc siết siết nắm tay, trong lòng bốc lên sát khí cực thịnh, nếu như hắn có đủ thực lực tuyệt đối không chút khách khí đem ác đồ như Nhạc
Minh Huy oanh giết mà không chỉ cho đối phương chịu đựng nỗi khổ da