Lâm Nguyệt Lộ nháy nháy mắt nói:
- Sư phụ, nguyên lai ngươi còn có một đồ đệ, như thế nào ta chưa từng gặp qua, cũng không có nghe ngươi nói?
Nàng này đúng là không phải ít suy nghĩ bình thường, mà là căn bản không có suy nghĩ!
Lâm Lạc ôm quyền nói:
- Đa tạ tiền bối nói rõ việc cha mẹ của vãn bối, để cho vãn bối không rơi vào cảnh gặp cừu nhân mà không biết, có cừu oán mà không báo, kai thật
là tội bất hiếu!
Lúc này, thần kinh của Lâm Nguyệt Lộ lại thô đi nữa cũng phản ứng tới, lúc này lông mày nhảy lên, thoáng cái liền đứng lên quát:
- Ta muốn giết nữ nhân ác độc kia!
- Nguyệt Lộ!
Quan Kỳ Anh giữ chặt Lâm Nguyệt Lộ.
- Ngươi căn bản không phải đối thủ của Chu Ánh Hạo!
- Sư phụ
- Giao cho đệ đệ của ngươi, tin tưởng hắn!
Quan Kỳ Anh khuyên.
- Tỷ, ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ tự tay giết chết Chu Ánh Như, thay cha mẹ báo thù!
Lâm Lạc cũng an ủi, hắn sợ nhất là Lâm Nguyệt Lộ xằng bậy, như vậy báo thù không thành, ngược lại không công đưa tánh mạng.
Tuy thần kinh Lâm Nguyệt Lộ không bình thường, nhưng cuối cùng không phải
ngu ngốc, trên mặt của nàng tràn đầy vệt nước mắt, đem hai tay đặt ở
trên vai Lâm Lạc, chăm chú nhìn vào hai mắt của Lâm Lạc, một chữ một chữ nói:
- Đệ, ngươi nhất định phải giết Chu Ánh Như!
- Nhất định!
Lâm Lạc cho hứa hẹn.
- Hảo, thực lực tỷ tỷ không được, chỉ biết cản trở cho ngươi, ngươi yên tâm, tỷ sẽ về Bạch Dương trấn cùng gia gia!
Lâm Nguyệt Lộ rốt cục nói một câu làm cho Lâm Lạc buông lỏng một hơi.
Lâm Lạc gật gật đầu, lúc này Tô Mị cũng từ bên ngoài trở về, hắn liền đi qua tìm yêu nữ hiểu rõ tình huống Chu gia thoáng cái.
Cho dù Chu gia là thế gia đỉnh cấp của Càn Nguyên quốc, có Thích Biến Cảnh
cường giả tọa trấn, Lâm Lạc cũng thề báo thù này! Nhưng tri kỷ tri bỉ,
mới có thể biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng, hắn muốn đi báo thù, cũng không phải là đi chịu chết!
- Chu gia?
Tô Mị đảo mắt mấy lần, mới không phải rất khẳng định nói:
- Thần quốc lớn như vậy, ngoại trừ mấy thế gia đỉnh cấp ra, gia tộc khác