Phương Bảo Thăng mục quang phát lạnh, nắm lên một chiếc đũa, thoáng cái cắm vào bên trong mắt trái của Nguyễn Duy Khánh.
- A…
Nguyễn Duy Khánh lập tức phát ra tiếng kêu thảm thiết như giết heo, sau khi
Phương Bảo Thăng buông tay ra, đau đến mức hắn lăn lộn đầy đất. Cũng may Phương Bảo Thăng không có hạ sát thủ, nói cách khác, nếu toàn bộ chiếc
đũa tiến vào hắn dĩ nhiên đã chết rồi!
Mấy tên thủ hạ của Nguyễn
Duy Khánh lung la lung lay trèo lên, liền tranh thủ nâng Nguyễn Duy
Khánh dậy, kinh hoàng thất thố trốn đi xuống lầu, đúng là ngay cả ngoan
thoại cũng không dám bỏ xuống.
Sắc mặt mọi người ở đây đều đại biến, đều tính tiền rời đi.
Nguyễn Duy Khánh này dễ trêu, nhưng Nguyễn gia sau lưng hắn lại là thế gia,