- Lâm Lạc…
Tôn Trúc Thanh đè xuống tức giận, nàng là đến đuổi
Lâm Lạc rời đi, cũng không phải là đến nôn khí! Nàng là cái thân phận
gì, đáng giá cùng hai dân đen này chấp nhặt sao?
- A, nguyên lai phu nhân biết rõ ta là ai, còn hỏi tên của ta, thật sự là vinh hạnh.
Lâm Lạc lắc đầu nói.
- Vinh hạnh làm gì, làm điều thừa!
Muốn cho một nữ hài tử mới vừa tiến vào thế tục biết rõ cái gì gọi là rụt
rè, căn bản là chuyện không thể nào, Đường Điềm lập tức đón khẩu, còn vẻ mặt dương dương đắc ý, trước đó vài ngày nàng là ngay cả nói chuyện
cũng cà lăm!
Sắc mặt Tôn Trúc Thanh đã như đít khỉ, nàng tức giận đến ngực thở nặng, thét to:
- Lâm Lạc, Mị nhi không phải loại người dân đen như ngươi có thể suy
nghĩ, lập tức cút khỏi Tô gia cho ta, ân, ngươi chẳng phải là muốn những cái này ư, cầm rồi cút nhanh lên!
Tay phải của nàng nhoáng một