Ô phát như ngọc, da thịt tuyết trắng nõn nà, hắc cùng bạch đối lập
hình thành trùng kích cường liệt. Nàng là xử nữ không hơn không kém, tuy thục nhũ không lớn, nhưng kiên quyết đứng ngạo nghễ, eo thon nắm chặt,
hai chân thẳng tắp thon dài, mắt cá chân thanh tú linh lung như mỹ chạm
ngọc mài.
Càng ngạc nhiên chính là, phiến rừng rậm dưới tiểu phúc của nàng kia cư nhiên là kim hoàng sắc, thưa thớt rất nhiều.
Mùi thơm xử nữ yếu ớt truyền tớ mũi Lâm Lạc, chỉ cần hắn đưa tay, là có thể đơn giản giữ lấy nữ trung thiên tài gần với Lăng Kinh Hồng này. Lâm Lạc không khỏi lắc đầu, bởi vì chuyện tình Trữ Kiều Nguyệt, Lăng Kinh Hồng, danh háo sắc của hắn rốt cuộc không thể chạy thoát!
Chỉ là người khác nhìn thế nào mà có nhận xét kia, hắn mới có bốn nữ nhân tri kỷ,
như thế nào là háo sắc đến thiên hạ đều biết rồi?
Từ trong Tử đỉnh lấy ra một bộ quần áo và đồ dùng hàng ngày ném hướng Lâu Nguyệt Vũ, Lâm Lạc nói:
- Chuyện này ta nhất định sẽ xử lý, nàng trước xuống phía dưới nghỉ ngơi đi!
Lâu Nguyệt Vũ cũng là nghĩ thông suốt rồi mới dám ở trước mặt một nam nhân
thoát y, nếu Lâm Lạc thật muốn nàng còn chưa tính, lúc này chỉ cảm thấy