Tiến vào một cái trấn nhỏ,
tìm được khách sạn ở lại, cách cơm tối còn có chút thời gian, bọn hắn
liền trước tiên ở trong trấn đi dạo. Đối với sáu người ngoại trừ Lữ
Nguyệt Đồng mà nói, Đông châu vẫn là một thế giới thập phần mới lạ.
- Ah…
Lữ Nguyệt Đồng đột nhiên vỗ bộ ngực, chấn đắc một mảnh sóng sữa bốc lên, lại để cho tiểu thương bên cạnh đang liếc trộm ngay ngắn cuồng phun máu mũi.
- Đừng cả kinh sững sờ, người không biết còn tưởng rằng ngươi bị phi lễ !
Lâm Lạc vừa cười vừa nói, sau khi hân quen, Lữ Nguyệt Đồng kỳ thật cũng
khai mở tâm tình, tính cách thô phóng như đàn ông lại để cho Lâm Lạc
rất hợp duyên.
Lữ Nguyệt Đồng cười ha ha, sau đó khuôn mặt nghiêm túc, liếc nhìn hạ thân của Lâm Lạc, ý cảnh cáo hết sức rõ ràng:
- Cái nào dám phi lễ lão nương, đợi đến bị đá bạo trứng chim a!
Một từ trứng chim là từ chỗ Đường Điềm học được, mà Đường Điềm lại là từ chỗ Tô Mị học đến, trước kia Tô Mị cùng Lâm Lạc ở giữa trêu ghẹo, lại