Tô Mị, Ninh Kiều Nguyệt, Hạ Mộng Như đều hoan hô lên, mà Đường Điềm thì dương dương đắc ý, lồng ngực ưỡn lên nói:
- Cái này đều là công lao của người ta! Các ngươi mau tới ca ngợi ta đi,
tuy người ta không phải người ái mộ hư vinh, nhưng cũng không ngại các
ngươi ngẫu nhiên sùng bái!
- Được, cứ ở đó mà đợi đi!
Chúng nữ đều là đi véo cái mũi của tiểu ma nữ.
- Phàm nhân, các ngươi thông qua được khảo nghiệm cuối cùng, đây là phần thuởng của các ngươi!
Bên trong tối tăm, thanh âm hư vô phiêu miểu kia vang lên, ngay cả có phải
Tư Không Thanh Dương hay không cũng không thể khẳng định.
Một bản thư tịch hơi mỏng từ giữa không trung rơi xuống, BA~ thoáng một phát
nằm ở trên mặt đất lạnh như băng, phong bì hỏa hồng sắc, thượng diện có
ghi sáu chữ Lưu Minh Thiên Sương tâm kinh.
- Cũng chỉ có điểm ấy ban thưởng?
Lâm Lạc phi thường khó chịu, bọn hắn đánh sống đánh chết, liền vì một bản công pháp như vậy?
- Ngươi có kỳ công, đương nhiên không cần vì công pháp sầu muộn, phải