Nghĩ tới đây, hắn ngược lại thu hồi lửa giận, biểu tình lãnh tĩnh đến đáng sợ.
Lâm Hồng Hoang chắp tay mà đứng, phất phất tay nói:
- Nơi này có ta đây, các ngươi đi trước đi!
Tuy rằng ngữ khí hắn bình thản, nhưng tự có một cổ khí phách làm cho người
nghiêm nghị vâng theo, từ điểm đó mà nói, khí thế so với La Thiên Sâm
thì cường đại hơn nhiều lắm!
Đây là một loại tự tin, không dựa vào thiên, không dựa vào địa, chỉ dựa vào hào khí bản thân!
Mặc dù ở cảnh giới La Thiên Sâm không kém Lâm Hồng Hoang chút nào, nhưng
xuất thân từ đại thế gia đã là một loại may mắn, cũng là một cái ràng
buộc, bởi vì có gia tộc lão tổ có thể dựa vào, trước khi không có vượt
lên trước tất cả tộc nhân, luôn luôn bị người đè nặng!
Người như vậy, há có thể thật có khí phách kinh sợ thiên hạ?
Ngay cả gia tộc cũng không có bãi bình, làm sao nói thiên hạ!
Lâm Lạc vội vã lôi kéo Nghiêm Thanh, quan hệ tới bọn người Bạch Uyển Hoa,