Nhưng hắn lập tức thu hồi ánh mắt, cư nhiên quay đầu đi, hai người trong lúc đó có vẻ mạc danh kỳ diệu không gì sánh được.
Bất quá, hắn là Tinh Đế chí tôn, coi như là lại mạc danh kỳ diệu cũng
không có người dám nói cái gì, hắn có tư cách như vậy! Nhưng mà chỉ một
lúc sau, Khương Huyền Binh lại dắt một thiếu nữ tới, nếu như lúc đầu Lâm Lạc có thể đi vào tiệm thợ rèn mà nói, sẽ nhận ra nàng là Khương Minh
Châu.
- Ha ha, Khương Huyền Binh ngươi không phải vẫn nói Cổ Nguyên động nguy hiểm sao, sao lúc này cũng động tâm rồi?
Phương gia Tinh Đế lão tổ cười ha hả, không che giấu vẻ châm chọc chút nào.
Khương Huyền Binh chỉ là thản nhiên cười nói:
- Đây là chất nữ Khương Minh Châu của ta, giao phó chư vị thay ta chiếu khán một chút!
Nói xong, hắn lần thứ hai tiêu thất.
Này…
La, Lý, Phương tam gia lão tổ đều có chút khó coi, coi bọn họ trở thành
cái gì rồi? Bảo mẫu? Chất nữ nhà mình không tự chiếu cố, cư nhiên giao
cho bọn hắn? Để cho bọn họ càng biệt khuất chính là, cư nhiên còn không