Lâm Lạc còn muốn nói cái gì, nhưng chỉ nghe trong thôn một mảnh gà bay chó sủa, có người la lớn:
- Dã Đạt bộ lạc tới! Dã Đạt bộ lạc tới!
Cáp Khắc Nhĩ mạnh mẽ đứng lên, cố sức nắm chặt đao nhọn trong tay, cũng
không cùng hai người Lâm Lạc nói cái gì, đằng đằng đằng chạy vội đi ra
ngoài.
- Lâm huynh dự định tham gia ân oán ở đây?
Nam Nhược Hoa nhàn nhạt nói.
- Ngươi lẽ nào đối với ở đây không cảm thấy hiếu kỳ sao?
Lâm Lạc mỉm cười.
- Chúng ta là người từ ngoài đến, vội vã đến, vội vã đi, không nên lưu lại nhân quả gì!
Nam Nhược Hoa trong trẻo nhưng lạnh lùng nói.
Nữ nhân này đọng ở bên mép là nói không để lại nhân quả, trước đây tặng
đan dược cho Lâm Lạc cũng là để kết thúc nhân quả, không muốn thiếu nhân tình của Lâm Lạc.
- Chúng ta nếu đã tới đây, tránh không được phải cùng người ở đây giao
tiếp! Hơn nữa, ngươi cho rằng cơ duyên là tới thế nào, đi ở trên đường
trống rỗng rơi xuống trên người ngươi sao?
Nam Nhược Hoa không khỏi hoạt kê, không cùng người tiếp xúc, tự nhiên sẽ không nhiễm nhân quả, nhưng thế giới này là người với người cấu thành,