- Nếu ngươi không phối hợp lời của ta, ta sẽ đem những người này toàn bộ giết chết!
Lâm Lạc dùng thần thức truyền âm, không hề che giấu chút sát ý của hắn.
Nam Nhược Hoa không khỏi phát lạnh trong lòng, nói:
- Ngươi sẽ không!
- Ngươi có thể thử xem!
Nam Nhược Hoa muốn thử sao? Đừng nhìn nàng bề ngoài trong trẻo lãnh đạm, luôn đem lời nói không muốn dính nhân quả đặt tại bên miệng, nhưng thật ra trong nóng ngoài lạnh, tự nhiên không dám mạo hiểm phiêu lưu như
thế, đành phải miễn cưỡng bài trừ một nụ cười, nói:
- Đừng làm rộn, hiện tại mọi người cùng ở chung một chiếc thuyền, cần mưa gió cùng gánh!
Cũng may Lâm Lạc cũng không thân cận tay chân, nếu không chính nàng cũng có ba phần tức giận! Mà Lâm Lạc cũng biết cực hạn của nàng, vì vậy mới
làm như thế.
Đám người Nghiêm Phi Dương khó chịu tới cực điểm, nhìn thấy Lâm Lạc như
“chim nhỏ nép vào người” đứng bên cạnh Nam Nhược Hoa, bọn hắn sửng sốt
không dám đến gần giai nhân, sợ bị người làm buồn nôn hơn nữa.
Nhắc tới bốn năm trải qua, đám người Nghiêm Phi Dương quả nhiên đúng như Lâm Lạc suy nghĩ, mặc dù bọn hắn mới đến Ngân Lân Hải được hai năm,
nhưng bởi vì khi xuyên qua biển khơi không cần đi vòng nhiều con đường,