Cửu Túc Quái cùng Tinh Vương tứ đại tộc đều cùng chung một mục tiêu, chính là đánh chết Lâm Lạc cướp lấy bảo vật, đương nhiên lúc bọn hắn đánh tới cũng không để ý công kích lẫn nhau, nhưng ngay lập tức lại đem điểm tựa thả lên trên người Lâm
Lạc.
Nam Nhược Hoa lại bị lâm vào tình cảnh ba mặt thụ địch, vừa muốn ngăn
cản đám người Nghiêm Phi Dương công kích Lâm Lạc, vừa muốn ngăn cản Lâm
Lạc đánh nhóm người Nghiêm Phi Dương, còn phải ngẫu nhiên công kích Cửu
Túc Quái.
Lâm Lạc nghĩ đơn giản hơn một ít, chỉ cần xuống tay với đám người Nghiêm Phi Dương cùng Cửu Túc Quái là được, không cần thực sự giao thủ với Nam Nhược Hoa, không toàn lực ứng phó nàng, dù sao thật không đáng giá.
Trường hợp cực kỳ hỗn loạn, bốn phương đều xem nhau là kẻ địch, đánh đến mức hoàn toàn rối loạn.
- Trò chơi nên kết thúc!
Lâm Lạc không nhịn được, lần này giành được thần quả là thu hoạch lớn
nhất, có thể viên mãn rời đi. Mà lần này muốn đi Cổ Nguyên Động sẽ càng