Nam nhân luôn hi vọng thê tử của mình đoan trang hiền thục, nhưng thê tử người khác là hồng hạnh xuất tường, tốt nhất là hồng hạnh chuyên
thông đồng với chính mình.
Mặc dù Lâm Lạc không có khao khát
cường liệt theo đuổi nữ sắc, nhưng trải qua kinh nghiệm với Cửu Cơ Mê
Tâm trận, nội tâm của hắn đã bị khơi dậy một mặt hắc ám, nhưng hắn vẫn
còn có thể khống chế tốt, không giống như Nam Nhược Hoa thường thường bị mê mang với nhân cách giả thuyết.
Nhưng ảnh hưởng vẫn vĩnh viễn lưu lại, mà Tần Vân Di vừa lúc khơi dậy một mặt hắc ám của hắn.
Đối với dâm nữ này Lâm Lạc không cần ôn nhu, yêu tiếc, đôi bên theo như nhu cầu, tận tình phóng thích hắc ám của hắn.
Là người đều có một mặt hắc ám của riêng mình, chỉ là có chút người có thể khắc chế, có chút người thì không thể, cho nên mới có kẻ điên cuồng sát nhân, có hái hoa tặc, nếu có thể chậm rãi phóng thích đi ra mà không
phải một mặt áp chế, liền có thể hòa diệu được đời sống mà không làm cho tính tình mình biến hóa.
Tần Vận Di vốn có được tác dụng như