- Nữ nhân này quá chán ghét.
Hoàng Lạc Nhan vừa dứt lời, Tôn Tiểu Nhã cùng Tiết Mặc Kỳ, Bạch Lang, Kim Viên đứng bên ngoài quảng trường rất tức giận.
Hô.
Nghe vậy, Lục Thiếu Du hít sâu một hơi, sắc mặt âm trầm, hắn cười lạnh nhìn nữ nhân trước mặt, từ từ nói:
- Ta đi tới bây giờ, gặp được vô số người, trong đó không hiếm kẻ bất phàm, mà Hoàng Lạc Nhan ngươi chưa tính là cái gì, thậm chí không xứng
nhắc tới, ta thật không biết Hoàng Lạc Nhan ngươi có cảm giác ưu việt
gì, chẳng lẽ bởi vì ngươi là Phượng Hoàng nhất tộc sao, ha ha...
Vừa dứt lời, Lục Thiếu Du cất tiếng cười to, tiếng cười vang vọng
không gian, cười ngạo nghễ, trong tiếng cười mang theo cao ngạo và khinh thường.
- Thật cuồng vọng, nhưng mà có thực lực cuồng vọng!
Đối mặt Lục Thiếu Du cười to xem thường mình như thế, không ít đôi
mắt trong hư không chấn động, nhưng mọi người cảm thấy không có gì là
cuồng vọng, tất cả mọi người đã tận mắt nhìn thấy Lục Thiếu Du có thực