Theo tiếng bước chân chỉnh tề, một đội nhân mã từ phía xa chạy tới. Vừa
tới đi tới đầu đường đã khién người ta cảm thấy thiên địa tối sầm lại.
Hắc y, hắc mã, hắc bào.
Đúng lúc này, tia sáng cuối cùng phía chân trời cũng biết mất, hoàng hôn vô tận buông xuống đại địa.
Ở bên đường, mọi người liền sinh ra một loại cảm giác, người Dạ gia tới,
toàn bộ đại địa vô cùng vô tận cũng lập tức chìm vào bóng đêm.
Bóng đêm này, dĩ nhiên là do đội nhân mã này mang tới.
Trong lòng Sở Dương cũng tự nhiên sinh ra một tia sát khí. Người của Dạ gia
quả nhiên danh bất hư truyền. Chỉ cần nhìn cái đại khí, khí phách này
thôi, cũng không thẹn mà đứng đầu Cửu Trọng Thiên rồi.
Đang suy
nghĩ thì đột nhiên một thanh âm mềm mại vang lên: "Nhị ca, ngươi để nô