Tiêu Chấn liền biết không ổn, lập tức trở lại.
Nhưng phóng
thẳng tới là một mảng tối om mang theo tiếng gió rít, đâm thẳng về phía
mặt hắn, Tiêu Chấn dùng tay kéo lấy, tiếp vật kia vào trong tay. Hắn
liếc mắt một cái thì nhận ra, đây là thi thể của Tiêu Lạc Vũ.
Người đã chết, nếu mình lại đem xác chết của hắn đánh nát, thì có vẻ hơi quá đáng.
Nhưng Dạ Võng Nhiên đã muốn gào thét điên cuồng, hóa thân thành một
trận gió lớn màu đen, điên cuồng phóng vào đám người Tiêu gia, bang bang hai tiếng, hai vị quân cấp cao thủ của Tiêu gia đã muốn bay lên giữa
không trung, liền nổ tung thành từng mảnh ngay giữa không trung!
Tiêu Chấn xoay tròn một cái, đã đứng đối diện với Dạ Võng Nhiên, liền đấm ra một quyền!
Một quyền này, nặng như núi!
Vào giây phút này trời đất giống như đồng thời đọng lại, không gian bốn phía, ngưng trệ bất động trong một quyền này, không khí không hề lưu