"Tiền đồ?" Sở Nhạc Nhi có chút mơ hồ nhìn Sở Dương, thần sắc cũng dần dần trở nên nghiêm túc.
Từ khi về đến nhà, Sở Dương chưa bao giờ gọi mình là 'Nhạc Nhi muội
muội', bình thường đều gọi là 'Nhạc Nhi'. Giờ phút này, hắn xưng hô bằng bốn chữ này, khiến Sở Nhạc Nhi cảm thấy một vẻ trịnh trọng, một loại
trang nghiêm thần thánh.
"Không sai, tiền đồ." Sở Dương gật đầu.
Ngụy Vô Nhan đứng lên, cười nói: "Ta đi kiếm mấy món nhắm rượu." Thân ảnh vừa nhoáng lên đã biến mất không thấy tăm hơi.
Hắn nhìn ra được, Sở Dương và muội muội của mình đang đàm luận một vấn
đề nghiêm túc. Mà vấn đề này, Ngụy Vô Nhan cảm thấy mình không nên nghe
thì tốt hơn.
Cho nên hắn dứt khoát lựa chọn tránh né.
Hai huynh muội đang chìm trong trầm tư cũng không để ý tới Ngụy Vô Nhan
rời đi. Trong ánh lửa bập bùng, sắc mặt hai huynh muội đều có chút ngưng trọng.
Thần sắc Sở Nhạc Nhi có chút thê lương: "Đại ca, hiện giờ ngươi đã nghĩ tới tiện đồ của ta rồi sao?"
Sở Dương gật đầu, khẳng định: "Tiện đồ của Nhạc Nhi, phải do Nhạc Nhi tự mình làm chủ."
Sở Nhạc Nhi mỉm cười, nói: "Chỉ là, đại ca, ta chỉ còn hai năm thời