Tử Tà Tình đã tức giận đến mặt cười phát xanh.
Phiền toái rốt cuộc đến rồi.
Tử Tà Tình rất buồn bực, rất tức giận.
Bởi vì sau khi đến nơi này, nàng biết chuyện lớn của Sở Dương quan trọng
hơn, cho nên đã đem mặt của mình che lại, đây cũng là nàng trên một
đường duy nhất một lần đem mặt che lại.
Không muốn gây chuyện nữa.
Nhưng mà, chuyện lại tìm tới nàng. Che mặt, vậy mà vẫn bị người đuổi tới khách sạn đến rồi.
Có thể thấy được đám ăn chơi trác táng này theo đuổi đối với sắc đẹp là bức thiết như thế nào!
"Đại ca, nữ nhân bộ dạng đẹp, thật sự là phạm tội sao?" Sở Nhạc Nhi có chút
khó hiểu hỏi: "Bộ dạng đẹp, liền nhất định sẽ có phiền toái nhiều như
vậy sao? Nói như thế, nữ tử mỹ mạo, có phải hay không nhất định cả đời
sẽ không hạnh phúc?"
Sở Dương nặng nề thở dài một hơi. Đối với những lời này của muội muội thật không biết trả lời như thế nào mới tốt.
Sắc đẹp.
Loại tình huống này ở Hạ Tam Thiên cũng không gặp nhiều, cho dù có, cũng rất ít trắng trợn như vậy. Đến Trung Tam Thiên, tuy tình huống hơi có tăng