"Đây là ma khí! Lại là thánh khí!" Người áo trắng ánh mắt thoáng cái nhíu chặc: "Đây là tộc nào? Chẳng lẽ là... Chẳng lẽ là..."
Người áo trắng trên mặt lộ ra sầu lo nồng đậm: "Thiên địa khóc... Thiên địa
khóc... Chẳng lẽ thật sự muốn thiên hạ đại loạn sao?"
...
Một tiếng thanh minh, tựa như Cửu Thiên Tiên Nhạc vang lên.
Đầu phượng hoàng to lớn kia, đôi cánh rốt cục hoàn toàn mở ra.
Trong phút chốc lục quang quấn quanh bay lên vạn trượng, kim quang lóe ra vắt ngang ngàn dặm, chỉ có một đoàn hắc khí ở giữa, vẫn lù lù bất động!
Bốn phương tám hướng rất nhiều chim chóc cũng cảm nhận được đại dương mênh mông trên không.
Lúc phượng hoàng giương cánh, trên không trung đồng thời tĩnh lặng!
Phượng hoàng giương cánh, mang theo tiếng phượng minh vang dội Cửu Thiên, vọt lên.
Ngay khi phượng hoàng xông lên trời, vạn điểu không tiếng động, lẳng lặng, cung kính, bò lổm ngổm, cúi đỉnh đầu cao ngạo xuống.
Hướng về vua của mình, biểu hiện kính ý vô cùng!
Phượng hoàng vọt lên, hóa thành một áng mây trên bầu trời, sau đó tiêu tán, biến thành một dải ánh sáng, cuối cùng biến mất.
Kim Long ngâm nga một tiếng, trong nháy mắt cũng biến mất không còn bóng dáng tăm hơi.
Lục quang chập chờn một chút, cũng đã biến mất.
Chỉ có một đạo hắc khí nồng nặc, vẫn bốc lên trên không trung, mênh mông không dứt.
Sau đó hắc khí bất chợt cuồn cuộn, chậm rãi biến thành một hình người mơ
hồ, cứ đứng trong hư không như vậy, đỉnh đầu trời xanh vạn trượng, chân
đạp giang sơn vạn dặm!
Bóng người kia chậm rãi xoay người, đối mặt với hướng Đông Bắc, tựa hồ đang nhìn, tựa hồ đang trầm tư, tựa hồ đang...
Sau đó đạo hắc khí này chậm rãi tiêu tán, hóa thành mây đen đầy trời, mây đen giăng đầy!
Một tiếng sét đánh kinh thiên vang lên, một đạo tia chớp vặn vẹo lóe sáng!
Mưa tầm tã, phạm vi cả Cửu Trọng Thiên, mưa to xối xả!
Hướng Đông Bắc, ở thời điểm đạo nhân ảnh kia quay đầu nhìn, tất cả mọi người
toàn bộ chỉnh tề quỳ rạp xuống đất, cả người run rẩy, cực kỳ vui mừng.
Mấy trăm vạn người đồng thời hô to: "Vương! Vương! Vương!"
"Vương của ta trở về!"
Thanh âm rung động thiên địa.
Mưa tầm tã.
Địa phương chỗ Đổng Vô Thương, Mặc Lệ Nhi cùng Nhuế Bất Thông, đã là một
hòn đảo đơn độc! Thậm chí, bắt đầu di động trên mặt nước, vô số núi băng trôi lênh đênh. Ba người ở trên hòn đảo nhỏ giống như hạt cạt giữa biển rộng vậy.
Những cao thủ bên ngoài đã bắt đầu khẩn cấp đốn củi