- Tại... Trên đai lưng!
Sắc mặt cô gái hồng lên, âm thanh nhỏ như mũi kêu.
Nếu không phải lỗ tai Lăng Tiếu thính thì không nghe rõ.
Lăng Tiếu đại hỉ, lúc này gật đầu đáp:
- Ta lấy giúp ngươi..
Dứt lời, Lăng Tiếu dò xét hạ thân, một tay sờ soạng ngực của thiếu nữ.
- Ah!
Lăng Tiếu tay còn chưa tới, cô gái đã kinh hô lên.
- Ách... Còn không có đụng phải, ngươi có lấy hay không!
Lăng Tiếu để tay trước ngực của thiếu nữ. Kỳ thật nội tâm của hắn đã đặc biệt muốn sờ rồi, thế nhưng mà làm ra bộ dáng mình không cố tình xúc
phạm nàng, chỉ có thể nhịn.
- Ngươi lấy đi, nhưng mà không muốn tùy tiện lộn xộn!
Sắc mặt thiếu nữ càng hồng lên, gương mặt xinh đẹp của nàng giống như sắp chảy ra nước, lộ ra dáng vẻ thập phần đáng yêu.
- Ta lấy đây!
Lăng Tiếu ứng một tay, bàn tay sờ soạng lên ngực của thiếu nữ.
Nhất thời cảm giác mềm mại co giãn từ bộ ngực truyền tới, một loại cảm
giác sảng khoái làm cho "Thú huyết" Lăng Tiêu sôi trào lên, trong lòng
nghĩ thầm:
- Ngoan nghe lời không được, thật lớn, thật co giãn.
Lăng Tiếu nhịn không được bàn tay cố ý lục lọi, chiếm hết tiện nghi của thiếu nữ này.
- Ôi...
Thiếu nữ giống như giống như bị điện giật, thân thể mềm mại nhịn không được bắt đầu run rẩy, đôi môi phát ra tiếng rên rỉ.
- Ngươi... Ngươi tìm được chưa?
Toàn thân thiếu nữ mềm yếu vô lực hỏi thăm. Nàng không biết vì cái gì bị đụng vào lại có cảm giác nỳ, làm cho nàng không nhịn được rên rỉ, hạ
thân có chút ướt át, nàng thầm mắng mình nóng nảy, khuôn mặt đỏ bừng,
nhắm mắt lại không dám nhìn thẳng Lăng Tiếu.
Lăng Tiếu sờ thêm vài cái mới lưu luyến móc cái bình nhỏ trong ngực của nàng ra.
- Rốt cuộc tìm được!
Trong nội tâm thầm nghĩ:
- Không tìm được mới tốt.
Lăng Tiếu đổ ra hai khỏa đan dược, mùi thuốc tràn ngập cả sơn động, làm cho người ta thoải mái.
- Thật không hỗ là đan dược cấp hai, một viên như vậy có giá gần vạn kim tệ.
Lăng Tiếu thầm nghĩ trong lòng.
Kế tiếp hắn mang đan dược cho thiếu nữ ăn, đôi môi thiếu nữ khẽ chạm vào bàn tay của hắn, nội tâm của hắn nhộn nhạo không thôi.
Sau khi thiếu nữ phục dụng đan dược xong, Lăng Tiếu cũng mặc kệ thiếu nữ có nguyện ý hay không, hắn ôm nàng vào òng.
Thiếu nữ hoảng hốt nói:
- Ngươi muốn làm gì?
Lăng Tiếu lắc đầu không có trả lời, hắn vịn nàng ngồi xuống, làm cho nàng ấm áp hơn nhiều.
Thiếu nữ tự biết mình hiểu lầm Lăng Tiếu, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào Lăng Tiếu.
- Đúng rồi, ngươi tên là gì?
Lăng Tiếu gặp không nói nhiều, hỏi tên thiếu nữ.
Thiếu nữ do dự một chút, nhếch đôi môi đáp:
- Vân Mộng Kỳ!
- Ha ha, thật sự là người cũng như tên, còn có hai chữ giống tên mẹ của ta, hai ta thật có duyến!
Lăng Tiếu cười nói.
- Ai có duyên với ngươi!
Thiếu nữ tức giận nói, sau đó tò mò hỏi:
- Mẹ ngươi tên gì?
Thiếu nữ lúc trước tuy thực lực cường đại, thế nhưng mà nàng cũng chỉ
Truyện "Thần Khống Thiên Hạ Chương 149: Thật Lớn, Thật Co Giãn A (2)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để Tải App về Để Đọc Truyện Miễn Phí nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Thanks you !!!