- Xú tiểu tử, khôi phục chút ít thực lực thì cuồng vọng tự đại, ta nhìn
thấy ngươi trở về bàn giao với tộc trưởng gia gia như thế nào.
Lăng Viễn tức giận mắng.
- Ta bảo lão thái gia giao ta ra là được rồi, miễn cho bị gia gia mắng!
Lăng Tiếu bất đắc dĩ trả lời.
- Ngươi... Tính toán, chờ về gia tộc rồi nói sau.
Lăng Viễn nghe Lăng Tiếu nói thế thì tức giận.
- Đại bá, các ngươi về trước nói cho gia gia chuẩn bị sớm đi, hai ngày sau ta sẽ trở về.
Lăng Tiếu nói.
- Không được, gia gia của ngươi hạ tử lệnh phải lập tức mang ngươi quay về.
Lăng Viễn thập phần kiên định nói.
- Đại bá ngươi yên tâm đi, không phải đi giết người, ta phải chờ thương thế của tiểu kim tốt lên mới quay về.
Lăng Tiếu khuyên.
Lăng Viễn cự tuyệt.
- Vẫn chưa được, vạn nhất ngươi làm ra sai lầm gì thì thái thượng trưởng lão trách tội xuống ta không thể gánh nổi.
Lăng Tiếu muốn nói thêm cái gì đó lại thấy hai người đi qua bên này.
Lăng Viễn cũng nhìn qua, chắp tay với lão bà bà kia.
- Xin hỏi là vị trưởng lão nào của La gia?
Lăng Viễn không nhìn thấu tu vị củ lão bà bà này, nhưng mà có thể kết
luận người ta tối thiểu cũng là cao thủ Linh Sư giai, cho nên suy đoán
hắn là vị trưởng lão nào đó của La gia.
Lão bà bà ki không có trả lời, mang theo thiếu nữ áo đỏ đi tới bên người Lăng Tiếu, nói:
- Lăng Tiếu, ngươi không sao chớ?
- Ách... Ngươi là?
Lăng Tiếu cao thấp dò xét thiếu nữ áo đỏ dáng người uyển chuyển trước mặt của mình, ngay sau đó tỉnh ngộ lại nói.
- Ngươi không phải là tiểu bàn nữu nữu sao?
- Ngươi mới là tiểu bàn nữu nữu đấy! (*Tiểu bàn: tiểu béo)
Thiếu nữ áo đỏ dậm chân oán trách.
- Ha ha, mang mạng che mặt làm gì, thiếu chút nữa ta không nhận ra đấy.
Lăng Tiếu mỉm cười nói.
Thiếu nữ áo đỏ nghe Lăng Tiếu nói như vậy đầu ngón tay khoác kéo khăn
che mặt xuống, lộ ra dung mạo thanh thuần khả nhân, kiều diễm ướt át,
không phải La gia La Khinh Sương thì còn ai?
La Khinh Sương nhẹ giọng hỏi lần nữa.
- Vừa rồi có bị thương hay không?
- Đương nhiên không có, chỉ có ta làm người khác bị thương mà thôi, không có người nào làm ta bị thương cả.
Lăng Tiếu thoải mái nói ra.
- Thực rắm thí, tiểu linh thú của ngươi là thứ gì? Tại sao nó đáng sợ như vậy?
La Khinh Sương chỉa chỉa ấu kỳ lân trên vai Lăng Tiếu, trong mắt hiện ra ý sợ hãi.
Lăng Tiếu ngắm nhìn ấu kỳ lân, nói:
- Ta cũng không biết nó là thứ gì, nó vừa thấy ta là dính vào ta rồi, ta đuổi thế nào thì nó cũng chẳng chịu đi, đoán chừng cảm thấy nhân phẩm
Truyện "Thần Khống Thiên Hạ Chương 172: Bại Gia Tử Tốt Lắm (2)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để Tải App về Để Đọc Truyện Miễn Phí nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Thanks you !!!