Rất nhanh một thân xiêm y của La Mỹ Anh đã bị rách tung tóe, cảnh xuân tiết lộ không ít.
- Ngươi…ngươi có bản lĩnh giết ta, bằng không ngươi sẽ hối hận!
La Mỹ Anh phi thường nổi giận nói.
- Ah, mỹ nhân tức giận nhìn thật đẹp, ta không đùa giỡn ngươi, chúng ta làm chính sự.
Tên kia nói một câu, tiếp đó lại gọi đệ tử:
- Thưởng nữ nhân Long Hải các cho các ngươi!
- Đa tạ trưởng lão!
Đám đệ tử mừng rỡ hô to.
Các nữ đệ tử Long Hải các bị dọa đến thất sắc.
- Ta liều mạng với ngươi!
La Mỹ Anh biết đối phương chuẩn bị hạ độc thủ, nàng dự tính liều mạng,
cho dù phải chết ngay lập tức cũng không cho tên kia vũ nhục nàng.
Nhưng không đợi nàng xuất chiêu tên trung niên kia lại dùng linh lực giam cầm nàng.
Cùng lúc đó hắn tham lao bổ nhào tới, dự tính bá vương ngạnh thượng cung.
- Ngoan ngoãn nhận sủng hạnh của bổn vương đi.
Tên kia áp té La Mỹ Anh trên đất, hai mắt sáng lên nhìn chằm chằm nàng, hai tay bắt đầu chụp lên người La Mỹ Anh.
La Mỹ Anh nhục nhã chảy nước mắt.
Ngay khi tên trung niên sắp hưởng thụ đầu “dê béo” dâng tới miệng, một cỗ nguy cơ cường đại từ sau lưng hắn đánh úp tới.
Cùng lúc đó đám đệ tử Cự Giang tông đồng thời kinh hô:
- Trưởng lão cẩn thận!
Tên trung niên lập tức vứt bỏ La Mỹ Anh, nhảy về phía trước né tránh.
- Ai?
Hắn đứng thẳng người, quay đầu kêu lên.
Vừa rồi hắn bị hù dọa tuôn mồ hôi lạnh, nếu không phải hắn tránh né
nhanh một chút, đầu của hắn đã rơi xuống đất. Hắn là cường giả vương
cấp, luôn có thể cảm ứng khi bị đánh lén, nhưng vừa rồi đối phương công
tới hắn mới nhận thức được nguy hiểm.
Chỉ thấy đứng trước mặt La Mỹ Anh chính là Lăng Tiếu, trong tay cầm một
thanh giống kiếm lại giống đao, đang nhìn chằm chằm vào người hắn.
Ở phía sau, Trần Văn Vũ, Nghiêm Trạch cùng Triệu Nam đều chạy tới.
- Ngươi…các ngươi muốn xen vào việc của người khác?
Tên trung niên vẻ mặt âm trầm nhìn chằm chằm Lăng Tiếu hỏi.
Lăng Tiếu không nhìn hắn, chỉ kéo La Mỹ Anh đứng dậy.
La Mỹ Anh tìm được đường sống trong chỗ chết, lập tức òa khóc sau đó nhào vào trong lòng Lăng Tiếu.
Triệu Nam hâm mộ nhìn Lăng Tiếu, sau đó hô to:
- Mau cút đi, bằng không Tử Thiên tông thề bất lưỡng lập với Cự Giang tông các ngươi!
Triệu Nam rất muốn giáo huấn tên trung niên, nhưng biết mình không đủ năng lực nên phải dùng danh hiệu tông môn hù dọa hắn.
Tên trung niên thoáng do dự, trong mắt lóe ra thần sắc phức tạp, trong lòng nghĩ thầm:
- Xem ra chỉ có thể đem bọn hắn toàn bộ thủ tiêu, bằng không để lộ tiếng gió thì phá hủy!
- Như thế nào, muốn động thủ? Trưởng lão tông môn chúng ta đã sắp tới!
Triệu Nam có chút kích động nói.
- Ha ha, vậy xem trưởng lão của các ngươi tới trước hay ta giết các ngươi trước!
Tên trung niên nghe xong lời này ngược lại ổn định, lập tức lớn tiếng cười nói.
Cùng lúc đó thực lực vương cấp bộc phát, chân khí rít lên sàn sạt.
- Không tốt, mọi người tránh ra!
Lăng Tiếu kinh hô một tiếng, cầm vũ khí đâm thẳng tới trước.
- Hừ, Đường Lang Đáng Xa!
Tên trung niên hừ lạnh một tiếng, tùy tay ngưng tụ thành chưởng đao hướng Lăng Tiếu đánh tới.
Lăng Tiếu cũng không đối cứng, một chiêu của hắn chỉ là hư chiêu, mục
Truyện "Thần Khống Thiên Hạ Chương 487: Vương Cấp Cũng Chỉ Như Vậy! (1)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để Tải App về Để Đọc Truyện Miễn Phí nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Thanks you !!!