- Mau nhìn, bên kia có một đại điện!
Mọi người nhìn qua một phương hướng, quả nhiên thấy được một đại điện cổ xưa sừng sừng trên đỉnh núi.
Ngay sau đó có thật nhiều người hướng đại điện kia vọt tới.
Chỉ còn vài nhóm người vẫn đứng tại chỗ không vội đi qua.
Theo sau những nhóm người kia không chạy qua đại điện mà hướng theo những hướng bất đồng rời đi.
Tử Thiên tông do Lăng Tiếu dẫn dắt, hắn không dẫn mọi người đuổi qua đại điện mà chọn một con đường không người đi thẳng tới.
Lăng Tiếu phát hiện linh khí nơi này nồng đậm hơn Tử Thiên tông không
biết bao nhiêu lần, hơn nữa địa vực thập phần mở mang, núi non liên
miên, cổ thụ che trời, linh thảo linh hoa khắp nơi.
Lăng Tiếu không khỏi thầm than:
- Thật không hổ là lục phẩm tông môn, chỉ bằng vào linh khí nơi này là có thể làm người tăng thêm tốc độ tu luyện vài lần.
Ngay lúc Lăng Tiếu còn đang cảm khái, Ôn Khả Điệp từ phía sau chạy lên khó hiểu hỏi:
- Lăng sư huynh, vì sao chúng ta không cùng họ đi vào đại điện, thứ tốt sẽ bị bọn hắn đoạt hết.
Lăng Tiếu cười cười nói:
- Thệ Tông đại hội đã được tổ chức nhiều lần, mỗi năm năm đều có đệ tử
đi vào nơi này tầm bảo, đại điện vừa rồi nằm sừng sững như vậy, đồ vật
bên trong cũng đã bị các đời tiền bối lấy hết mất rồi.
Ôn Khả Điệp chợt hiểu, tiếp theo tán dương nói:
- Lăng sư huynh thật lợi hại!
- Đừng giả vờ, đây là thường thức, động chút đầu óc là biết thôi.
Lăng Tiếu đáp.
Ngay lúc Ôn Khả Điệp nhân cơ hội muốn kéo tay Lăng Tiếu thì một đôi tay khác đã giành trước nàng một bước.
- Ôn sư muội, thật ngượng ngùng, bên này là của ta, ngươi đi bên kia.
Ngọc Liệt Diễm ôm chặt cánh tay Lăng Tiếu cười nói.
Ôn Khả Điệp đỏ mặt, đi sang bên kia, nhưng nàng vẫn muộn một bước, cánh
tay kia đã bị một thân ảnh trắng muốt nhanh chân đến trước.
Ôn Khả Điệp tức giận giậm chân.
Ở phía sau La Mỹ Anh nhìn qua hai bên Lăng Tiếu, gương mặt hiện vẻ đố kỵ, thầm nhủ:
- Quỷ hoa tâm!
Lăng Tiếu mang theo hai gánh nặng lựa chọn một địa phương hẻo lánh gọi mọi người ngừng lại.
Toàn bộ đệ tử chân truyền nghi hoặc nhìn hắn, trong lòng thật lo lắng.
Người khác đều đi tầm bảo, mà Lăng Tiếu chỉ lo tình chàng ý thiếp, làm gì đây chứ!
- Các vị huynh đệ đồng môn, sư tỷ sư muội, mọi người đều gọi về linh thú hộ thân của mình đi.
Lăng Tiếu hạ lệnh.
Mọi người làm theo lời hắn, gọi về linh thú hộ thân đi ra.
Lăng Tiếu nhìn thoáng qua linh thú, nói với Trần Văn Vũ:
- Trần sư huynh, phiền ngươi mang theo họ cùng đến gần đây tra xét một chút, quen thuộc địa hình, có phát hiện lập tức hồi báo.
Khi Lăng Tiếu nói chuyện đưa tay chỉ vào hai đệ tử chân truyền sử dụng phi hành linh thú.
Trần Văn Vũ gật đầu, cùng hai đệ tử khác cưỡi linh thú bay về một phương hướng.
- Tốt lắm, mọi người ngồi xuống đợi tin tức.
Lăng Tiếu nhìn những người khác nói.
Mọi người đã biết ý tứ của hắn, không hề có chút dị nghị gì.
Lăng Tiếu làm như vậy là an bài hoàn toàn hợp lý.
Ở trong một hoàn cảnh lạ lẫm như vậy, không ai biết sẽ có nguy hiểm thế
Truyện "Thần Khống Thiên Hạ Chương 497: Bí Cảnh Trấn Thiên Tông (2)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để Tải App về Để Đọc Truyện Miễn Phí nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Thanks you !!!