- Hai vị, sắp tới chủ điện, chúng ta nên nói chuyện trước đã.
Thiên Tinh liếc mắt nhìn hai người thản nhiên nói.
La Phách Hưng nói:
- Tinh tử có gì muốn nói thì nói, nhưng ta nói thẳng trước, cuối cùng
mọi người dựa vào bổn sự lấy đồ vật, ngươi đừng đánh chủ ý gì khác.
Thiên Tinh cười nhạt nói:
- Lòng cảnh giác của La huynh thật quá nặng đi, nhưng ngươi nói đúng,
cuối cùng vẫn phải dựa vào bổn sự mà làm, hiện tại ta chỉ muốn nói với
hai vị làm sao giải quyết đồ vật bên trong.
Khi hắn nói lời này vẫn nhìn chằm chằm Vũ Mỵ Nương, tựa hồ không xem La Phách Hưng vào trong mắt.
La Phách Hưng cũng không chú ý, mà Vũ Mỵ Nương chỉ cau mày không nói gì.
- Nếu Tinh tử đã nói ra, vậy thì ngươi đã có kế sách ứng đối, không bằng ngươi nói trước thử xem các ngươi có thượng sách gì?
Nhìn La Phách Hưng giống như dạng người tứ chi phát triển ý nghĩ đơn
giản, nhưng trên thực tế hắn là người thật cẩn thận vô cùng.
Thiên Tinh đáp:
- Thượng sách thì không dám nói, chẳng qua phải xem hai vị có đáp ứng hay không đi?
- Ha ha, Tinh tử có chuyện không ngại nói thẳng, cần gì quanh co đâu.
Vũ Mỵ Nương lần đầu mở miệng cười nói.
Tiếng cười của nàng như chim hoàng anh hót vang, tràn ngập vẻ thanh thúy dễ nghe, quyến rũ động lòng người như thanh âm tự nhiên, khiến người vô cùng thoải mái.
Thiên Tinh cùng La Phách Hưng nghe được đều cảm thấy không thể khống chế tinh thần của mình.
Cũng may hai người đều là đệ tử kiệt xuất, lực ý chí kinh người, chỉ khoảnh khắc đã khôi phục thần trí.
Thiên Tinh nói:
- Chúng ta đi hợp lực đối phó đồ vật bên trong, không ai được làm chuyện riêng tư, đợi sau khi tìm được đồ vật thì tiếp tục phân cao thấp, hai
vị nghĩ như thế nào?
- Không thành vấn đề.
Vũ Mỵ Nương cùng La Phách Hưng đồng thanh đáp.
- Như thế rất tốt, chúc chúng ta hợp tác khoái trá.
Thiên Tinh cười nói.
Ba người thương lượng xong, ba mươi người tiếp tục đi lên núi.
Bọn họ vừa đến gần đường núi, từng đợt quang mang cấm chế lập tức tán phát ra.
Cấm chế hộ sơn nơi này còn cường đại hơn cấm chế tại Tụ Ưng Đường rách nát mấy chục lần.
Thiên Tinh nhìn thần quang cấm chế trước mặt cười nhạt nói:
- Cấm chế này tuy mạnh nhưng đã sớm bị phá hư trận nhãn, làm sao có thể ngăn cản được đường đi của chúng ta.
Dứt lời hắn lấy ra một tấm gương màu bạc, thoạt nhìn tinh mỹ, quanh thân khảm đường vân huyền ảo, thỉnh thoảng tản ra ánh sáng chói mắt, khiến
Truyện "Thần Khống Thiên Hạ Chương 524: Sơn Phúc Động Thiên (1)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để Tải App về Để Đọc Truyện Miễn Phí nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Thanks you !!!