Nhắc tới tiệc rượu mừng sinh nhật hôm đó, Độc Âm Nhi rốt cục nhớ ra Hổ
Linh là người thế nào. Biết nàng và Phó Thư Bảo không có những chuyện
kia, sắc mặt nàng cũng đã dễ nhìn hơn nhiều rồi.
Hổ Linh chỉ cười nhạt, mở to cánh cửa gỗ phía sau ra.
Tiến vào phòng, chỉ thấy trên vách tường bốn phía toàn là da thú săn được,
ập vào mũi là một mùi tanh nhẹ. Ngoài da thú ra thì vách tường cũng đều
treo cung, ngắn dài có cả, có trúc cung, có mộc cung, nhưng dù là làm
bằng tài liệu nào thì nó cũng lộ vẻ tinh tế do được thợ khéo làm, đều là thứ hàng thượng đẳng trong các cửa hàng vũ khí bình thường.
Ánh mắt đảo qua tất cả các cây cung trên tường, Phó Thư Bảo suy nghĩ rồi nói:
- Đoàn trưởng Hổ Linh, những cây cung này đều là do ngươi làm phải không?
Hổ Linh cười khổ một tiếng:
- Phó công tử đường gọi ta là đoàn trưởng gì nữa. Hiện tại ta chỉ là một